Ma cà rồng không phải con người, chỉ cần bọn họ không muốn cải trang thành con người thì họ sẽ không hít thở, nhưng trong giây lát, Hạ Trầm cảm thấy bản thân không thể thở được.
Cơ thể của thiếu niên loài ngoài vừa mềm lại vừa thơm, có lẽ vì sợ lạnh nên cậu dính sát vào lồng ngực của anh, độ ấm từ da thịt cậu thông qua lớp vải ẩm ướt truyền đến người anh, anh chưa bao giờ cảm thấy kích động như vậy.
Cái cổ trắng nõn kia ở ngay bên miệng, chỉ cần hắn cúi đầu xuống là có thể dùng răng cắn vào mạch máu của cậu, nuốt từng ngụm máu tươi ngon, thỏa mãn cảm giác đói bụng cồn cào.
Hơi thở lạnh lẽo ở gáy khiến Lâm Dục cảm thấy run rẩy, nhưng cậu không tránh đi mà nhẹ nhàng kiễng chân lên, dâng mình đến gần anh hơn.
Cánh tay đang ôm cậu bỗng siết chặt lại, Hạ Trầm giống như dã thú ngửi thấy mùi con mồi, hàm răng sắc bén của anh đặt lên cổ cậu, như thể nó sẽ đâm vào cổ cậu ngay lập tức.
Lâm Dục không nhịn được mà run rẩy, hàng lông mi đen nhánh khẽ run lên, tuy nhiên cậu chỉ ôm anh chặt hơn.
Đột nhiên hơi thở lạnh lẽo biến mất, trong nháy mắt anh lại đặt cậu ngồi lên trên bồn rửa mặt.
"Đủ rồi.
" Hạ Trầm quay lưng về phía cậu, rồi đi ra cửa phòng tắm: "Em nghỉ ngơi đi.
"
Trong lòng Lâm Dục không hề cảm thấy vui sướng sau khi thoát khỏi kiếp nạn, cậu níu kéo trong vô thức: "Hạ Trầm!"
Hạ Trầm không quay đầu lại, anh lập tức biến mất trước mặt cậu.
Lâm Dục hồn bay phách lạc ngồi trên bồn rửa mặt, mãi cậu vẫn chưa bình tĩnh lại được.
"Meow…" Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, chú mèo nhỏ bước vào phòng tắm, nó nhảy vào lòng cậu.
Lâm Dục ôm mèo nhỏ, cậu lẩm bẩm: "Kẹo Sữa à, hình như anh ấy muốn để chúng ta đi…"
Nhưng vì sao, trong lòng cậu không hề cảm thấy vui vẻ?
Sáng sớm hôm sau, Lâm Dục mở mắt ra, cậu nằm im trên giường một lúc rồi mới chậm chậm rời giường.
Sau khi rửa mặt xong, câu xuống tầng ăn sáng.
Bầu không khí ồn ào trong lâu đài ngày hôm qua giống như một giấc mơ của cậu vậy, lâu đài lại trở về dáng vẻ yên tĩnh thường ngày.
Lâm Dục đi đến phòng ăn, thấy cái ghế trống rỗng, cậu ngẩn người mất mấy giây.
"Chủ nhân đã ra ngoài từ sớm.
" Có vẻ như bác Hồ đã đoán được suy nghĩ trong lòng cậu: "Sau khi cậu ăn xong thì có thể rời đi.
"
Lâm Dục im lặng một lúc rồi nhẹ giọng trả lời: "Vâng.
"
Bác Hồ vẫn làm việc vô cùng năng suất, đợi cậu ăn sáng xong, ông đã thu dọn xong đống hành lý của cậu.
"Tôi không mang theo những thứ này đâu.
" Lâm Dục ôm mèo nhỏ, ngón tay thon dài vuốt từng cọng lông của nó: "Tôi chỉ mang theo Kẹo Sữa thôi.
"
Lúc đi cậu không mang gì đến nên cậu muốn lúc rời đi không cần phải mang theo gì khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!