Chương 6: Cậu Cùng Cậu Ta Có Quan Hệ Rất Tốt Sao”

"Này! Hai bạn học đằng kia!" Một giọng nói lớn vang lên từ xa: "Đây không phải nơi để hai người ôm ấp, muốn ôm ấp thì ra chỗ khác!"

Lâm Dục hoàn hồn trong nháy mắt, hoảng hốt ngẩng mặt, cơ thể cứng đờ ngửa ra sau.

"Cẩn thận!" Hạ Trầm vội vàng kéo cậu lại, đem người ôm vào trong lòng.

Vòng eo trong tay thật sự quá nhỏ, đến mức anh chỉ cần dùng một tay cũng có thể nắm lấy, thậm chí còn có thể cảm nhận được lớp da thịt mềm mại bên dưới lớp vải mỏng của áo sơ mi.

Trắng như tuyết, ấm áp, mềm mại, chạm nhẹ một cái là sẽ để lại dấu vết…

Trong đôi mắt đen láy lóe lên một tia kỳ dị, hai tay Hạ Trầm vô thức siết chặt.

Nhiệt độ trong lòng bàn tay của anh rõ ràng không cao, thậm chí còn có chút lạnh, nhưng Lâm Dục lại giống như bị phỏng, eo run lên, theo bản năng giơ tay đẩy cánh tay của anh ra.

Hai người cứ đứng ở đó lôi kéo nhau như vậy, đồng chí cảnh sát mặc đồng phục không nói nên lời, không nhịn được mà hô lên lần nữa: "Hai bạn học kia, mau trở về đi!"

Sinh viên đại học giờ đều không biết chú ý đến hoàn cảnh như vậy sao?

"Cậu đứng vững lại trước rồi tôi sẽ thả cậu ra.

" Hạ Trầm ngước mắt nhìn về phía của đồng chí cảnh sát, thấp giọng cười nói: "Nhanh lên, nếu không đồng chí cảnh sát sẽ coi chúng ta là người khả nghi rồi bắt về phỏng vấn đấy.

"

Lâm Dục: "…"

Cậu cố gắng điều chỉnh lại tư thế của mình, sau đó đẩy bàn tay trên eo của mình ra một chút: "Cậu có thể thả tôi ra được rồi.

"

Hạ Trầm làm theo lời cậu buông tay ra: "Đi thôi, chúng ta trở về ký túc xá trước.

"

Trên đường trở về, trong đầu Lâm Dục không ngừng lặp lại cảnh tượng vừa rồi.

Rốt cuộc Trần Sâm Sâm đã tự sát hay bị giết đây? Cậu ta có ý gì khi để mình chứng kiến cảnh cậu ta nhảy khỏi tòa nhà chứ?

Điều duy nhất có thể khẳng định là Trần Sâm Sâm muốn Lâm Dục giúp cậu ta làm điều gì đó.

Mỗi một người sinh ra với đôi mắt âm dương đều có thể nhìn thấy ma quỷ, tương tự như vậy, ma quỷ cũng có thể cảm nhận được những người có thể nhìn thấy chúng.

Đối với Lâm Dục mà nói thì, Lâm gia chính là bảo vệ an toàn nhất, ngoại trừ cái thứ không chút kiêng nể nào mà lộng hành trong giấc mơ của cậu ra, thì bất luận là yêu ma quỷ quái gì cũng không thể tiến vào Lâm gia được, hoặc có thể nói là cũng chả dám tự chui đầu vào lưới.

Nhưng nếu cậu muốn đi học bình thường, khi ra ngoài tất nhiên sẽ thường xuyên gặp phải ma quỷ, chỉ là cậu có mang theo Linh Khí ngăn cản nên bình thường cũng không có yêu ma quỷ quái nào dám tới gần.

Cậu không có linh lực, cũng không có tu vi, phần lớn thời gian đều không để ý đến việc ma quỷ nhìn chằm chằm mình, chỉ có rất ít trường hợp, Lâm Dục mới phải ra tay.

Mà lần này người chết chính là bạn học cùng lớp với cậu, mặc dù không tiếp xúc nhiều, nhưng vào một hôm trời mưa to lúc chạng vạng tối, cậu ta đã đưa ô của mình cho cậu với vẻ mặt ngượng ngùng.

Trầm Sâm Sâm mang theo oán khí mà chết, mặc kệ là muốn cậu tìm ra chân tướng  hay là để cậu hoàn thành nốt phần tâm nguyện chưa hoàn thành của cậu ta, cậu cũng sẽ không nhắm mắt làm ngơ.

Vì vậy, cậu quyết định hoãn việc về nhà, định ở lại trường vài hôm trước đã.

"Hạ Trầm.

" Nghĩ đến đây, Lâm Dục thăm dò hỏi: "Hôm nay cậu định về nhà lúc nào vậy?"

Hạ Trầm đang ngồi ở trước bàn nhìn điện thoại, nghe vậy quay đầu lại: "Tôi thế nào cũng được, còn cậu thì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!