Cảm giác run rẩy quen thuộc lăn dọc theo vành tai bị liế. m láp, eo Lâm Dục mềm nhũn, áp sát vào lồng ngực rắn chắc lạnh như băng.
Dường như được hành động chủ động ôm ấp này lấy lòng, Hạ Trầm nắm lấy bả vai gầy gò, xoay người lại: "Bé ngoan, em có muốn ta không?"
Lâm Dục không trả lời, chỉ mở to đôi mắt trong suốt ngấn nước nhìn anh.
Hạ Trầm thật sự không chịu nổi ánh mắt như vậy, anh vội vàng rướn người lên, muốn hôn đôi môi đỏ mọng mà mình ngày đêm mong nhớ.
Một giây trước khi môi chạm môi, lòng bàn tay Lâm Dục đang rũ bên cạnh rốt cuộc ngưng tụ ra một đoàn ánh sáng màu vàng, cậu không chút do dự đánh về phía bả vai người kia.
Hạ Trầm kêu lên một tiếng, bị ánh sáng vàng liên tiếp đánh cho lùi vài bước.
Lâm Dục thu tay về, lạnh lùng nói: "Quả nhiên là cậu giả bộ.
"
Cậu rời đi không quá một giờ, lỗ thủng lớn như vậy đã biến mất, vậy mà cậu còn nghiêm túc lo lắng cho người ta…
"Ta bị kiếm xuyên qua, bé ngoan tận mắt nhìn thấy, sao có thể nói ta giả bộ được?" Hạ Trầm lấy mu bàn tay lau máu đen tràn ra bên môi, như thể hoàn toàn không thèm để ý mình bị thương, đôi chân dài bước lên.
"Đừng tới đây.
" Lâm Dục giơ tay lên, một lần nữa thúc giục linh lực trong cơ thể: "Cậu mà tiến thêm một bước nữa thì đừng trách tôi ra tay không lưu tình.
"
"Bé ngoan, em nỡ sao?" Bước chân Hạ Trầm cũng không dừng lại, tiếp tục đi từng bước về phía cậu.
Lâm Dục trơ mắt nhìn khuôn mặt cách mình ngày càng gần, ánh sáng vàng ngưng kết xong nhưng lại chậm chạp không đánh ra.
Tuy rằng biểu hiện của đối phương rất nhẹ nhàng, nhưng cậu biết uy lực của ánh sáng vàng, trong lòng hiểu rõ cú đánh vừa rồi chắc chắn không thể không khiến đối phương bị thương.
Ngay khi cậu đang chần chờ, Hạ Trầm đã đứng trước mặt cậu, lặp lại câu hỏi: "Bé ngoan nỡ sao?"
Đầu ngón tay run run, Lâm Dục cắn răng trả lời: "Tôi việc gì mà phải không nỡ?"
"Nếu như bé muốn mạng của ta, vậy có thể lấy đi.
" Hạ Trầm cầm lấy cổ tay còn lại của cậu, ép cậu sờ lên vị trí ngực mình: "Đánh ở đây, ta đảm bảo không né tránh.
"
"Cậu…" Lâm Dục quả thực sắp hận muốn chết: "Rõ là cậu chắc chắn tôi sẽ ra tay!"
Giờ khắc này cậu càng hận chính mình, hận chính mình không biết cố gắng, hết lần này đến lần khác mềm lòng với tên ác quỷ trước mắt này nên mới lại rơi vào tình cảnh nguy hiểm.
"Sao có thể chứ?" Hạ Trầm cúi đầu cười một tiếng: "Có thể chết trong tay em, ta cam tâm tình nguyện.
"
Ánh mắt anh chăm chú si mê, giọng nói bình tĩnh như đang nói một sự thật đã định.
Bề ngoài nghe càng bình tĩnh, thứ giấu bên dưới lại càng điên cuồng.
Trái tim Lâm Dục run lên, linh lực khép lại trong lòng bàn tay cũng tiêu tán.
Hạ Trầm nắm chắc thời cơ này, anh dùng sức nắm lấy cổ tay mảnh khảnh, kéo người vào trong ngực mình.
Đôi môi mỏng không đợi được rơi xuống, sau khi đảo một vòng thì há miệng cắn lấy môi dưới đầy đặn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!