Được cho phép, Lâm Dục không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Cậu giơ tay bắt lấy thang, nhẹ nhàng trèo lên, giống như một chú mèo nhỏ tao nhã cẩn thận, chỉ phát ra vài tiến: "kẽo kẹt" rất bé.
Giường trong ký túc xá không lớn lắm, hai nam sinh rất khó nằm ngửa người, chỉ có thể nằm nghiêng để ngủ.
Hạ Trầm nghiêng người đến gần lan can giường, dịch ra cho chú mèo nhỏ đang sợ hãi đủ không gian.
Nhưng một giây sau, anh phát hiện Lâm Dục thuận thế nằm ở góc đùi anh, dính sát vào vách tường cuộn tròn thành một đoàn nhỏ.
Hạ Trầm nhướng mày, thấp giọng hỏi: "Như vậy là được rồi sao?"
"Ừm." Mặc dù đối phương không nhìn thấy, Lâm Dục vẫn gật gật đầu: "Hạ Trầm, cảm ơn cậu…"
Cậu vừa trải qua hoảng loạn, giọng nói có chút biến hóa, nghe vừa mềm vừa đáng thương, giống như có thể dọa cho cậu khóc.
Hạ Trầm vô thức nhớ tới một số hình ảnh, anh kiềm chế xúc động bắt người lại, đầu lưỡi liếm liếm môi trên, giọng nói dịu dàng: "Không có gì, ngủ đi."
Một lúc sau, anh ngồi thẳng dậy: "Chúng ta đổi đầu ngủ đi."
Lâm Dục ngơ ngác: "Hả? Vì sao?"
"Chẳng phải cậu sợ sao?" Hạ Trầm chăm chú nhìn cậu: "Đầu giường cách xa ban công hơn."
Lúc này Lâm Dục mới hiểu được ý của anh, đứng lên đổi chỗ với anh.
"Cẩn thận một chút." Hạ Trầm quan tâm dặn dò, ánh mắt lại dính chặt vào đoạn tuyết trắng chói mắt kia.
Lâm Dục đang hạ lưng, hai đầu gối quỳ trên giường bò từng chút từng chút về phía đầu kia.
Lúc di chuyển không cẩn thận làm một nửa áo ngủ bị kéo lên, nhưng bởi vì trong bóng đêm nên cậu cũng không để ý.
Hai người thuận lợi thay đổi đầu đuôi.
Sợ làm Hạ Trầm khó chịu, cậu càng dính sát vào tường thêm một chút, nhỏ giọng nói: "Ngủ ngon."
"Đừng sợ, tôi ở đây." Hạ Trầm xốc chăn mỏng lên, chia cho cậu một nửa, nói: "Ngủ ngon, mơ đẹp nhé."
Lâm Dục túm lấy góc chăn, trong lòng lặng lẽ trào dâng cảm giác ấm áp.
Trước kia cậu cũng gặp quỷ ở ký túc xá, nhưng phản ứng của những người bạn cùng phòng khác đều là cười cậu trêu cậu nhát gan, không ai thật sự quan trọng chuyện này.
Dù gì thì sinh viên đại học chủ yếu là những người kiên định theo chủ nghĩa duy vật, đặc biệt là các nam sinh học máy tính.
Có lẽ Hạ Trầm cũng không tin, nhưng anh quá đỗi dịu dàng, không chỉ không từ chối yêu cầu phi lý của cậu, còn an ủi cậu nhiều lần.
Lâm Dục đắp chăn lại, không nhịn được ngẩng đầu nhìn thoáng qua ban công.
Lần này không thấy gì cả, hồn ma thực sự đã rời đi.
Lần này lại trùng hợp nữa sao, hay là Hạ Trầm thật sự có năng lực đặc thù mà chính anh cũng không biết?
Hơn nữa, hồn ma đó xuất hiện có nghĩa là Trần Sâm Sâm đã chết.
Rõ ràng ban ngày bọn họ còn cùng học một lớp, sao lại đột nhiên…Sáng sớm hôm sau, Lâm Dục mơ mơ màng màng mở hai mắt ra.
Ý thức còn chưa tỉnh hẳn, cậu cảm giác hai chân giống như bị thứ gì đó đỡ lấy, hơi thở hơi ấm nóng phun vào lòng bàn chân, vừa tê vừa ngứa.
Cậu cố gắng rút chân lại, kết quả là một bàn tay to như kìm sắt nắm chặt mắt cá chân của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!