Trái tim Lâm Dục run lên, cậu quay mặt lại, nhìn vào đôi mắt đen tràn ngập tình cảm ngọt ngào kia: "Cậu thật sự yêu tôi sao?"
Không đợi người đàn ông trả lời, cậu đã hỏi ngược lại: "Cậu yêu tôi, cho nên làm tôi gặp ác mộng mười mấy năm?"
"Khi đó ta mới vào nhân thế, linh thức hỗn độn không chịu nổi, mọi chuyện đều làm theo bản năng.
" Gương mặt Hạ Trầm lộ vẻ áy náy, thái độ nhận sai cực kỳ đoan chính: "Thật sự xin lỗi bé ngoan, là lỗi của ta.
"
"Vậy sau đó thì sao?" Lâm Dục tiếp tục tố cáo: "Trong mộng cậu bắt nạt đe dọa tôi chưa đủ, còn biến thành người đến lừa tôi.
"
"Bởi vì cuối cùng ta nhận ra em có bao nhiêu kháng cự đối với ta, chỉ có thể dùng cách này để tiếp cận em.
" Hạ Trầm lặng lẽ cầm tay cậu: "Ta càng ngày càng không thỏa mãn với việc chỉ được gặp em trong mộng, ta muốn ở bên cạnh em, ta muốn hôn em, muốn ôm em, còn muốn…".
"Câm miệng!" Lâm Dục nhanh chóng lấy tay che đôi môi mỏng, vành tai trắng xấu hổ đỏ bừng lên: "Vậy cậu còn phân chia bóng đen, tự biên tự diễn mình bị nhập để hù dọa tôi!"
Hạ Trầm hôn lên lòng bàn tay mềm mại, giọng nói càng thêm khàn khàn buồn bực: "Nó là bộ phận nguyên thủy nhất cũng như khó khống chế nhất trên người ta, nếu muốn duy trì dáng vẻ con người bên cạnh em, trước tiên phải phân chia nó ra ngoài.
"
Lâm Dục trừng đôi mắt ầng ậng nước, không muốn nghe anh giải thích: "Nói nhiều lời hay ý đẹp cũng không thay đổi được sự thật cậu chính là kẻ lừa đảo!"
Lừa cơ thể cậu, còn lừa cả trái tim cậu…
"Ta là ác quỷ, là biế. n thái, là người điên, hay là kẻ lừa đảo.
" Hạ Trầm không chớp mắt nhìn vào đáy mắt cậu: "Mặc kệ ta là cái gì, ta đều yêu em.
"
"Cậu…" Lâm Dục bị ánh mắt quen thuộc này nhìn chằm chằm khiến da đầu tê dại, muốn rút tay về: "Đủ rồi.
"
Hạ Trầm lại không chịu buông tha cho cậu: "Bé ngoan, em không tin sao?"
"Tôi không tin, cậu có tim sao?" Lâm Dục oán hận đạp anh một cái: "Nếu cậu có, tôi thật sự muốn nhìn xem trái tim cậu rốt cuộc trông như thế nào, có phải cũng đen như máu của cậu hay không?"
"Được, vậy em móc trái tim ta ra, tự mình tận mắt nhìn thử xem.
" Hạ Trầm cúi đầu mỉm cười.
Dứt lời, anh thật sự nắm lấy tay cậu hướng đến lỗ thủng lớn trước ngực mình dò xét.
Đầu ngón tay Lâm Dục run rẩy, không khống chế được cuộn mình lại, sợ chọc vào vết thương thảm không nỡ nhìn kia.
"Bé ngoan, không nỡ sao?" Hạ Trầm buông tay ra, tự mình đưa tay móc vào lỗ thủng.
Gương mặt anh khi làm động tác này gần như không chút thay đổi, chỉ nhíu nhíu mày trong nháy mắt khi ngón tay rơi vào lồng ngực.
Đồng tử Lâm Dục run rẩy, nhào tới nắm lấy tay anh lôi ra: "Cậu điên rồi sao?"
"Chỉ là một trái tim thôi mà.
" Khóe môi Hạ Trầm mỉm cười: "Chỉ cần em ở lại bên cạnh ta, muốn cái gì ta đều cho em.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!