Từ đường Lâm gia.
Lâm Hựu Khiêm quỳ gối trước cửa Tế Đường trong cùng, cậu ta cau mày thật chặt, thỉnh thoảng ngước mắt lên, có ý đồ nhìn vào bên trong qua những cánh cửa sổ đã đóng chặt.
Nói như vậy, tẩm đường là nơi cung phụng bài vị của tổ tiên, nhưng từ đường Lâm gia vẫn có một gian Tế Đường riêng ở phía sau tẩm đường.
Nhưng theo lời dặn của tổ tiên thì chỉ có gia chủ của các đời trước mới có thể tiến vào Tế Đường này, cho nên người Lâm gia chỉ biết bên trong thờ phụng một vị tổ tiên thần bí và vô cùng mạnh mẽ, nên đối với thân phận và sự tích của vị tổ tiên này họ thật sự không biết.
Sau nháy mắt, một cơn gió không thể giải thích được thổi tới từ trong Tế Đường, vẻ mặt Lâm Hựu Khiêm nghiêm lại, thế nhưng cậu ta lại bị cơn gió thổi về phía sau và ngã trên mặt đất.
Qua khe hở của cánh cửa son, chợt vụt qua một bóng người đang ngủ say trên giường.
Lâm Chính Dương nhẹ nhàng đóng cửa lại, nhìn cậu ta một cái: "Chú không phải đã nói với con không được tới quá gần Tế Đường à."
Lâm Hựu Khiêm cụp mắt xuống, đáy mắt hiện lên vẻ u ám, nhưng khi ngẩng đầu lên lần nữa vẻ mặt cậu ta lại mang sự lo lắng: "Chú Lâm, anh Lâm Dục sao rồi?"
"Mất máu quá nhiều tạo thành hôn mê, đã được cho uống thuốc, nhưng người còn chưa tỉnh." Lâm Chính Dương cau mày: "Thân thể A Dục vốn dĩ đã kém, không biết phải chăm sóc bao lâu mới có thể hoàn toàn hồi phục."
Giọng điệu Lâm Hựu Khiêm kích động nói: "Đều tại thứ tà ma kia!"
"Đồ ác kia" Sắc mặt Lâm Chính Dương biến đổi, lời nói đến bên miệng không biết vì sao lại nuốt xuống, vẻ mặt tối tăm không rõ.
Lâm Hựu Khiêm trầm mặc một lát, lo lắng sốt ruột hỏi: "Chú Lâm, thứ tà ma kia chỉ sợ sẽ không bỏ qua, lỡ như nó tìm tới nơi này…"
"Nó dám?" Lâm Chính Dương nhướng mày, hừ thật mạnh một tiếng: "A Dục ở chỗ này, thứ kia tuyệt đối sẽ không có cách tới gần!"
Lâm Hựu Khiêm thở phào nhẹ nhõm: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi…"
Lâm Chính Dương quay đầu nhìn về phía cửa son, giọng điệu ngưng trọng: "Nhưng con nói không sai, thứ kia sẽ không dễ dàng từ bỏ, chú hiện tại sẽ đi tìm các trưởng lão để thảo luận các biện pháp đối phó."
"Vậy con sẽ ở lại chỗ này để chăm sóc cho anh Lâm Dục." Lâm Hựu Khiêm đoan chính quỳ xuống, xung phong nhận việc.
Lâm Chính Dương một lần nữa nhìn về phía cậu ta: "Con thật đúng là quan tâm đến A Dục."
Lâm Hựu Khiêm thấp giọng trả lời: "Anh Lâm Dục vẫn luôn rất tốt với con, vì thế con cũng muốn làm một điều gì đó cho anh ấy."
Lâm Chính Dương do dự hai giây, sau đó tháo chiếc vòng tay bằng gỗ đàn hương đang quấn quanh cổ tay xuống đưa cho cậu ta.
Lâm Hựu Khiêm cung kính tiếp nhận vòng tay: "Đây là…"
"Đây là chuỗi hạt chú mang theo bên mình, bên trên không chỉ có linh lực của chú mà còn chịu qua hương khói cung phụng tổ tiên, con đeo nó lên, là có thể tiến vào Tế Đường." Lâm Chính Dương dặn dò cẩn thận: "Nhưng con phải nhớ kỹ, con không thể ở bên trong quá lâu, hơn nữa con không thể chạm vào bất kỳ thứ gì trong Tế Đường."
"Như vậy quá quý rồi…" Vả mặt Lâm Hựu Khiêm thụ sủng nhược kinh, đem chuỗi hạt gỗ đàn hương mang lên cổ tay.
"Một khi thứ kia xuất hiện, hãy lập tức đưa tin cho chú, đồng thời con hãy nhớ là không thể để A Dục rời khỏi Tế Đường nửa bước." Lâm Chính Dương dừng một chút: "Con thiếu chút nữa đã chết trong tay thứ kia, vì thế con hẳn là hiểu rõ nó lợi hại như thế nào hơn so với chú."
"Chú Lâm, ngài yên tâm." Lâm Hựu Khiêm đứng lên, trịnh trọng hứa hẹn: "Cho dù con có liều mạng, con cũng nhất định sẽ bảo vệ tốt cho anh Lâm Dục."
Lâm Chính Dương vỗ vỗ bờ vai của cậu ta, không nói thêm cái gì nữa, vội vàng rời khỏi Tế Đường.
Lâm Hựu Khiêm đứng tại chỗ trong chốc lát, thử thăm dò đi về phía trước một bước.
Mặc dù vẫn còn tồn tại lực cản vô hình, nhưng chuỗi hạt trên cổ tay đã làm tan phân nữa lực lượng cho cậu ta, giúp cậu ta có thể đến gần cửa son.
Vừa đẩy cửa vào, tay cậu ta không chịu khống chế mà run lên.
Ánh mắt đầu tiên của cậu ta rơi vào tấm bài vị đơn độc được đặt ở chính giữa Tế Đường, mặt trên chỉ viết mấy chữ thật to "Lâm gia tổ tiên chi vị" .
Lâm Hựu Khiêm nhìn lên trên theo hướng bài vị, và dừng lại ở bức tranh chân dung treo ở đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!