Chương 42: Em Không Biết Lão Công Của Mình Sao

Bàn tay vuốt ve gò má vốn luôn ấm áp, nhưng lúc này lại có một cảm giác lạnh lẽo khó tả, dọc theo làn da tiếp xúc nhanh chóng thẩm thấu vào máu.

Lâm Dục không khỏi rùng mình một cái, hơi hơi hé miệng, nhất thời không thể nào phát ra âm thanh.

Hạ Trầm dùng lòng bàn tay nâng cằm nhòn nhọn của cậu lên, khóe môi nhếch lên thành một độ cung giống cười nhưng cũng giống không cười: "Sao em không nói gì hết vậy?"

Lâm Dục cuối cùng cũng từ trong sự không thể tin được hồi phục lại tinh thần, đẩy người đàn ông trước mặt ra, dùng hết sức lực của mình chạy ra khỏi cửa.

Hạ Trầm ở phía sau thong thả đứng thẳng người lên, nụ cười trên môi biến mất không còn tăm tích.

Tiếng tim đập vang đinh tai nhức óc, đại não Lâm Dục trống rỗng, lúc này cậu chỉ biết lảo đảo chạy xuống dưới lầu.

Chạy đến chỗ ngoặt cầu thang, làn sương đen quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn không biết từ đâu xuất hiện, cuốn lấy hai chân cậu.

Cậu lập tức té ngã trên cầu thang, sự hoảng loạn muộn màng dâng trào từ dưới lên trên như một cơn sóng thủy triều nhấn chìm cậu.

Hạ Trầm từng bước một đi xuống, cúi người muốn bế cậu lên: "Bé ngoan, không phải đã nói với em đừng chạy rồi sao?"

Lâm Dục bắt lấy tay vịn cầu thang, hoảng sợ không biết chọn đường mà xoay người bò lên trên.

"Chậc…" Hạ Trầm dường như đã có chút phiền não: "Sao em lại không nghe lời như thế chứ?"

Anh mạnh mẽ bế ngang cậu lên, quay trở lại chỗ cũ.

"Buông ra… Buông ta ra!" Lâm Dục ở trong lòng ng. ực anh điên cuồng giãy dụa: "Cút ngay! Cút ra khỏi cơ thể cậu ấy!"

Không sai, nhất định là thứ kia lại chui vào cơ thể Hạ Trầm!

Hạ Trầm phớt lờ sự vùng vẫy yếu ớt này, đem cậu đặt lên chiếc giường bừa bộn.

Lâm Dục ngay lập tức co người đến đầu giường, nhìn anh chằm chằm một cách cảnh giác và thù địch.

"Bé ngoan, em không nên dùng ánh mắt như vậy để nhìn ta.

" Sắc mặt Hạ Trầm không rõ: "Tối hôm qua chúng ta rõ ràng đã làm chuyện thân mật như vậy.

"

Cả người Lâm Dục run lên, bịt tai trộm chuông gắt gao che lại lỗ tai của mình: "Không có khả năng… Không có khả năng…"

Nhất định là Lâm Hựu Khiêm đã lầm, Hạ Trầm với thứ kia sao có thể là một được?

"Đừng chạm vào ta!" Lâm Dục sợ hãi kêu một tiếng, tay chân dùng sức giãy giụa: "Tránh ra! Cút!"

Mặt Hạ Trầm không đổi sắc mà chịu đựng sự đấm đá  lung tung của cậu, một tay nắm lấy hai cổ tay và đè chúng lên trên đầu cậu: "Bé ngoan, nó thực sự khó tiếp thu đến như vậy sao?"

Một câu này làm cảm xúc căng thẳng của Lâm Dục hoàn toàn sụp đổ.

Từng viên từng viên nước mắt lớn tràn ra khỏi hốc mắt cậu, tiếng nói của cậu tràn ngập sự thống khổ và tiếng khóc nức nở: "Trả ta! Mi đem Hạ Trầm trả lại cho ta!"

"Ta không phải là đang ở đây sao?" Hạ Trầm thở dài một tiếng, đi tới hôn lên đôi môi đang run rẩy của cậu.

Lâm Dục nhanh chóng nghiêng mặt đi: "Cút…"

Hai bàn tay to lớn như gọng kìm sắt nhéo cằm cậu, bẻ mặt cậu quay trở về.

Môi dưới đầy đặn bị cắn mở ra, chiếc lưỡi dài lạnh lẽo chui vào trong miệng, tùy ý tuần tra lãnh thổ của mình.

Lâm Dục gần như ngay lập tức nhớ lại ký ức bị thứ kia xâm phạm, đôi đồng tử ngập nước run lên, không chút nghĩ ngợi mà cắn hàm răng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!