Lâm Dục mơ mơ hồ hồ ý thức được nguy hiểm, từ tận đáy lòng cậu không khỏi bắt đầu sinh ra suy nghĩ muốn lùi bước.
Nhưng Hạ Trầm lại không cho cậu cơ hội này, nụ hôn chặt chẽ không một kẽ hở ấy giống như một tấm lưới nhỏ, đem cậu bao vây lại hoàn toàn.
Cậu được đặt lên chiếc giường lớn ở giữa phòng ngủ, thân hình cao lớn ngay lập tức bao phủ lấy cậu.
Nụ hôn nóng bỏng dần dần đi xuống, một đường để lại dấu vết ẩm ướt ngượng ngùng.
"Hạ Trầm…" Lâm Dục giơ tay nắm lấy chân tóc cứng rắn, không còn sức lực để ngăn cản: "Đủ, đủ rồi…"
"Đủ? Làm sao mà đủ được?" Hạ Trầm cũng không ngẩng đầu lên, trên tay không nhẹ không nặng xoa cậu: "Ăn em đều không đủ…"
Anh như muốn chứng minh lời nói của mình không hề giả, hôn môi dần biến thành cắn, trên làn da trắng như ngọc lập tức in thêm vài dấu răng sâu cạn không giống nhau.
Cậu không phân biệt được là đau hay ngứa, hay là cái gì khác, Lâm Dục không có cách nào khống chế được bản thân co rúm lại trong lòng anh, đôi chân nhịn không được đá lên.
Trong nháy mắt tiếp theo, cái mông mềm mại bị ăn một cái tát.
"A…" Lâm Dục kinh ngạc há hốc miệng: "Cậu làm gì đó…"
Hạ Trầm cười nhẹ một tiếng, ngậm lấy vành tai đỏ bừng cử cậu, khàn giọng trả lời: "Làm…"
Giọng nói đập vào lỗ tai mẫn cảm của cậu, toàn thân Lâm Dục run lên, vừa xấu hổ vừa sợ hãi, dường như xen lẫn một chút kích động bí ẩn.
Hạ Trầm nắm lấy cổ tay của cậu kéo lên trên đỉnh đầu, đôi môi mỏng m. út ra tiếng nước tấm tắc.
Lâm Dục lún sâu vào trong ổ chăn, tiếng rê. n rỉ từ miệng cậu ngày càng trở nên dính nhớp, cậu không ngừng khóc và run rẩy, cầu xin anh tha thứ.
Thẳng đến khi cái eo thon thả dựng thẳng lên cao, giống như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực điểm giữa không trung, cậu kịch liệt run rẩy rồi đột ngột hạ xuống, một lúc lâu sau mới định thần lại được.
Hạ Trầm một lần nữa ngẩng mặt lên, giả vờ dịu dàng hôn lên môi cậu, cùng cậu chia sẻ hương vị tuyệt vời.
Lâm Dục bị hôn cho đến khi ánh mắt tan rã, không thể nào sinh ra được một chút sức lực để phản kháng.
Hạ Trầm nghiêng người ôm cậu vào trong lòng, giữ chặt hai chân thẳng tắp trắng nõn của cậu, nửa dỗ dành nửa cưỡng ép: "Bảo bối, tôi sẽ nhẹ nhàng…"
Lâm Dục cả người vô lực dựa vào lồng ngực rắn chắc nóng bỏng, mơ mơ màng màng nghĩ rằng mình vẫn còn nhớ rõ lời mình nói lúc trước.
Tại sao lại tốt như vậy, tốt đến mức cậu càng thêm không muốn rời đi, nhưng cậu không thể…
Nửa đêm canh ba, Hạ . Trầm xuống giường đi vào phòng tắm, đổ đầy nước ấm vào bồn, điều chỉnh nhiệt độ nước, rồi trở lại phòng ngủ bế người đang trầ. n trụi lên.
Trong nháy mắt cơ thể được đặt vào nước, Lâm Dục rùng mình vì thoải mái.
Ngâm mình trong bồn tắm thêm một tiếng đồng hồ nữa, khi được người đàn ông kéo ra khỏi nước, tay chân cậu bủn rủn đến mức hoàn toàn không thể đứng thẳng.
"Túi yếu ớt." Hạ Trầm thấp giọng cười cợt một câu, dùng khăn lông trắng tinh tế lau khô những bọt nước, sau đó bế ngang cậu về lại trên giường.
Lâm Dục bắt lấy chăn bao lấy cơ thể mình, đem chính mình bọc kín mít thành một con nhộng.
"Bảo bối?" Hạ Trầm ngồi lên giường: "Làm sao vậy?"
Lâm Dục nghẹn một hơi, không chịu phản ứng anh.
Hạ Trầm bật cười, giơ tay đem bé tằm cưng kéo lại đây, giống như một ngọn núi đè xuống: "Em tức giận à?"
Lâm Dục vừa rồi khóc đến lợi hại, mí mắt hồng hồng, lông mi dài rậm rạp còn có hơi nước, dùng sức trừng mắt anh: "Cậu gạt tôi!"
Hạ Trầm hôn hôn chóp mũi của cậu: "Tôi lừa em lúc nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!