Cho dù nằm trong lồng ng. ực quen thuộc, nhưng tối hôm đó Lâm Dục vẫn không thể ngủ ngon được, chỉ nhắm mắt thiêm thiếp vài giờ là tỉnh.
Đêm đông dài dằng dặc, ngoài cửa sổ trời tối đen, men theo ánh sáng ấm áp từ ngọn đèn nhỏ ở đầu giường, cậu cẩn thận nhìn khuôn mặt đẹp trai góc cạnh trước mặt.
Ngón tay thon dài như măng giơ lên, sợ quấy nhiễu người đàn ông đang ngủ say, chỉ dám dùng đầu ngón tay lướt hờ qua lông mày cong cong rồi dừng lại trên sống mũi cao thẳng.
Lát sau, rốt cuộc cậu vẫn không nhịn được, từ từ lại gần, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi mỏng.
Cánh tay ôm eo siết chặt, cậu sợ tới mức vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Vài giây sau, trên đầu không có tiếng động gì cậu mới lại mở mắt ra.
May vừa rồi chỉ là hành động theo bản năng khi đang ngủ của Hạ Trầm, thật ra anh không hề tỉnh lại.
Lâm Dục im lặng cảm nhận nhiệt độ cơ thể và hơi thở của đối phương, một lúc sau mới cẩn thận nhấc cánh tay đặt ở bên hông ra.
Động tác cậu nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn nữa, dường như người đàn ông cũng ngủ say hơn thường ngày, cuối cùng cậu thành công rời khỏi cái ôm ấm áp ấy.
Nhét gối mình vào ngực anh, cậu rón rén xuống giường lấy quần áo lên đi vào phòng tắm.
Mặc vào áo lông, quấn chiếc khăn choàng, đội cái mũ len, giống như buổi sáng Hạ Trầm đã mặc từng bộ vào cho cậu vậy, chỉ là động tác cậu không dịu dàng và kiên nhẫn bằng.
Mặc xong xuôi cậu về lại phòng ngủ, nhìn thật sâu người nằm trên giường lần cuối cùng.
Cậu không thể tạm biệt đàng hoàng khi Hạ Trầm tỉnh, đành chọn vào lúc sáng sớm yên tĩnh, một mình rời đi.
Nhiệt độ bên ngoài giảm xuống 0 độ, Lâm Dục quấn chặt khăn choàng vào cổ, bật đèn pin di động, ở trong gió rét men theo bờ hồ đi ra ngoài.
Đi hồi lâu, ngay lúc cậu nghĩ cứ thế mà này về nhà thì rốt cuộc gặp được chiếc taxi vào sáng sớm.
Khi thuận lợi trở lại Lâm gia, bầu trời đằng đông đã tảng sáng.
Lâm Dục mở di động gửi tin nhắn tạm biệt, sau đó dứt khoát tắt máy bỏ vào trong túi áo.
Đứng ở cửa một lúc, cậu mới chầm chậm đi vào nhà.
Lâm Chính Dương bất luận xuân, hạ, thu, đông đều luôn dậy sớm, lúc này đang luyện công trong sân, bỗng nghe người hầu đến báo: "Tiểu thiếu gia đã về!"
"A Dục về rồi?" Ông lập tức thu công, bước nhanh tới sảnh chính.
Lúc này Lâm Dục cũng đi đến: "Cha.
"
"Sao lại về giờ này?" Lâm Chính Dương nhìn con trai thần sắc mỏi mệt từ trên xuống dưới: "Không phải con không ngủ cả đêm đấy chứ?"
"Không, con dậy hơi sớm thôi.
" Lâm Dục nhẹ nhàng giải thích: "Tối nay con phải đi đón giao thừa với bạn nên muốn về nhà nhìn cha một cái.
"
Lâm Chính Dương nhíu mày, giọng nói trở nên nghiêm túc: "Giờ Tý âm khí cực thịnh, trước kia con chưa bao giờ tham gia những cuộc vui như thế, sao năm nay lại nổi hứng muốn đi đón giao thừa?"
"Cha yên tâm, con tự có chừng mực, không phải ở bên ngoài đợi đến mười hai giờ thật.
" Lâm Dục cười cười: "Hơn nữa con có bùa hộ mệnh nữa mà?"
Lâm Chính Dương còn định nói gì thêm thì cậu mở miệng giành nói trước: "Con đói bụng, bữa sáng chuẩn bị xong chưa ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!