Chương 35: Vậy Hôn Một Chút Thử Xem

Trở lại nhà cũ Lâm gia, Lâm Chính Dương lấy một viên đan dược bảo Hạ Trầm uống.

Lâm Dục đưa anh về phòng cho khách, nhìn anh nhắm mắt lại rồi mới xuống lầu.

Lâm Chính Dương ngồi trên sô pha uống trà, nghe tiếng động ngẩng đầu: "Yên tâm đi, Tiểu Hạ tuổi còn trẻ, thân thể lại cường tráng, sẽ không có vấn đề gì đâu.

"

Lâm Dục đứng ở bậc thang cuối cùng: "Hôm nay cha lấy cậu ấy làm mồi nhử sao?"

"Thật ra để lừa thứ kia xuất hiện chỉ cần con ở đấy là đủ rồi.

" Lâm Dục bình tĩnh phân tích: "Cha muốn tóc của con, sau đó để cậu ấy thay con dẫn thứ kia ra, đúng không?"

Lâm Chính Dương im vài giây, sau đó thở dài một hơi: "Cha chỉ có một đứa con trai là con, cha không dám để con mạo hiểm.

"

"Nhưng thứ kia vốn dĩ nhằm vào con!" Lâm Dục nắm chặt tay vịn lan can: "Hạ Trầm bị con cuốn vào đã vô tội lắm rồi, nếu hôm nay cậu ấy xảy ra chuyện gì, cha bảo con phải làm sao?"

"Chẳng phải bây giờ nó không sao rồi sao?" Lâm Chính Dương không khỏi cất cao giọng: "A Dục, bây giờ con lại vì một người ngoài mà tức giận với cha?"

"Cậu ấy không phải…" Lâm Dục theo bản năng phủ nhận, lời nói đến bên miệng lại nuốt xuống.

"Cạch" Lâm Chính Dương đặt chén trà xuống: "Cha làm tất cả những chuyện này, rốt cuộc là vì ai?"

Lâm Dục hít sâu một hơi, thấp giọng xin lỗi: "Xin lỗi cha, con không nên lớn tiếng với cha.

"

Thấy cậu biết sai phải sửa, Lâm Chính Dương cũng hạ giọng: "Cũng may nghiệt súc kia đã hồn bay phách tán, con và Tiểu Hạ đều không cần lo lắng đề phòng nữa.

"

"Vâng.

" Lâm Dục đáp, trong lòng vẫn có một sự nghi ngờ không nói nên lời.

Thứ kia ẩn núp trong mộng cậu mười mấy năm, cha đã dùng hết tất cả biện pháp cũng không thể xua đuổi nó, bây giờ nó còn ngưng tụ thành thực thể, thật sự dễ dàng bị tiêu diệt triệt để như vậy sao?

Bữa tối Lâm Dục không yên lòng chỉ ăn mấy miếng rồi rời khỏi bàn ăn lên lầu.

Đẩy cửa phòng ra, cậu rón rén đi tới trước giường, rũ mắt chăm chú nhìn người vẫn đang ngủ say.

Từ khi bọn họ quen biết tới nay, Hạ Trầm vẫn luôn mang hình tượng dịu dàng đáng tin cậy, giống như vĩnh viễn không hoảng loạn thất thố, vĩnh viễn không bị bệnh.

Nhưng giờ phút này, người đàn ông nằm trên giường sắc mặt tái nhợt, lông mày anh tuấn hơi nhíu lại, trong giấc ngủ có vẻ cũng không thoải mái.

Lâm Dục ngồi ở bên giường, không kìm lòng được vươn tay muốn xoa dịu lông mày của anh.

Đầu ngón tay khó khăn lắm mới chạm vào giữa mày, một bàn tay hơi lạnh cầm lấy cổ tay mảnh khảnh.

Hạ Trầm mở hai mắt ra: "Nhân lúc tôi ngủ muốn làm gì?"

"Không…" Tai Lâm Dục nóng lên, muốn rút tay mình về: "Tôi không có làm gì…"

"Vậy đây là sao?" Hạ Trầm nắm lấy tay cậu đưa xuống dừng ở bên môi: "Chứng cứ rõ ràng như này còn muốn chối?"

Khi nói chuyện, đôi môi mỏng mở ra, giống như đang hôn lên đầu ngón tay non mềm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!