Chương 33: (Vô Đề)

Lâm Dục chưa ý thức được nguy hiểm sắp tới gần, vẫn đắm chìm trong khiếp sợ.

Từ nhỏ đến lớn cha cậu chưa từng đánh cậu dù chỉ một lần, những người khác càng không có lá gan đụng vào một ngón tay của cậu, đây là lần đầu tiên có người đánh cậu, lại còn đánh vào mông.

Dưới một lớp áo ngủ mỏng manh, thịt đùi như vẫn còn lưu lại xúc cảm bị bàn tay vỗ vào, sau khi nhận ra hai má trắng nõn đỏ lên.

"Hạ Trầm!" Đôi chân thon dài thẳng tắp nâng lên, dùng sức đạp về phía người đàn ông phía trên: "Cậu đánh tôi!"

Hạ Trầm vươn bàn tay to như kìm sắt nắm chặt mắt cá chân trắng nõn tinh xảo.

Bởi vì tư thế nên vạt áo ngủ vốn đã mở rộng trượt xuống bắp chân non mềm, da thịt trắng đến lóa mắt.

Anh tức khắc nhớ lại xúc cảm nơi đó, mềm mại trơn nhẵn, cảm giác tốt đến khó tin, nhẹ nhàng ấn một cái sẽ để lại dấu vết.

Ánh mắt càng lúc càng u trầm, đen đến mức như muốn nhỏ ra mực.

Lâm Dục thử rút chân mình ra, kết quả bàn tay to kia càng nắm chặt, giống như muốn bẻ gãy mắt cá chân của cậu.

Cậu nhíu mày, giọng nói cố ý mềm mại nghe có vẻ đáng thương: "Đau…"

Hạ Trầm ngẩn ra, lực trên tay không khỏi giảm đi vài phần.

Một giây sau, lòng bàn chân trắng nõn đạp vào ngực anh, suýt nữa đạp anh xuống giường.

Lâm Dục ngồi dậy, đầu ngón tay kéo áo ngủ xuống, mở to đôi mắt lấp lánh hung hăng trừng anh.

Hạ Trầm bị đá cũng không hề tức giận, quỳ một gối ở bên giường, thấp giọng cười nói: "Hết giận chưa?"

"Chưa.

" Lâm Dục hầm hừ lên án: "Cậu dám đánh tôi… Đánh…"

Chữ "mông" thật sự khiến người ta xấu hổ, cậu thế nàon cũng không nói nên lời.

"Đánh đau sao?" Ánh mắt Hạ Trầm rơi về phía bộ phận mềm mại đặt ở trên giường, nghiêm túc nói: "Vậy tôi xoa xoa cho cậu nhé?"

"Cậu…" Hai tai Lâm Dục nóng lên, trở tay cầm lấy gối ra sức đập anh: "Cậu cái người này sao có thể như thế!"

"Tôi như thế nào?" Một tay Hạ Trầm nắm lấy gối đầu, thuận thế đè xuống.

Lâm Dục còn chưa kịp phản ứng đã bị anh đè nằm ngửa trên chăn.

Cơ thể hai người cách nhau một cái gối, bốn mắt nhìn nhau, không khí không hiểu sao trở nên giằng co.

Đôi mắt đen chăm chú nhìn mình cực kỳ chuyên chú, ẩn chứa ý cười ít ít lại nhiều nhiều, cùng với sự dịu dàng đưa tình khó có thể bỏ qua, Lâm Dục không cách nào tự kiềm chế mà hãm vào.

Hạ Trầm rút một tay ra, đầu ngón tay gẩy sợi tóc xõa trước trán, giống như chuồn chuồn chạm nước khẽ đụng vào gương mặt tinh xảo kia.

Một chạm này ngứa ngáy như có như không, từ da thịt bên ngoài chạy trốn đến tận trong xương cốt, Lâm Dục không kìm được rùng mình một cái.

Đúng lúc này, điện thoại di động đặt trên bàn cạnh giường ngủ bỗng nhiên rung lên.

Lâm Dục như vừa tỉnh mộng, cầm gối che đi gương mặt tuấn tú dịu dàng mê hoặc người khác kia đi: "Tránh ra, tôi muốn nghe điện thoại.

"

Hạ Trầm dưới gối buồn cười, sau đó anh xoay người nằm sang một bên, chậm rãi nói: "Mời Thần đến thì dễ tiễn Thần đi mới khó, bây giờ muốn đuổi tôi đã muộn rồi.

"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!