Giọng nam trầm thấp bên tai chấn động đến trái tim hơi tê dại, Lâm Dục theo bản năng muốn thoát khỏi vòng tay nóng bỏng phía sau, lập tức bị bàn tay to kéo trở về.
Hạ Trầm kề sát vào cậu, gần như sắp ngậm lấy vành tai nho nhỏ: "Không phải thích sao, chạy cái gì?"
Vành tai trắng như tuyết bị hơi thở nóng phả vào khiến đỏ bừng lên, Lâm Dục lẩm bẩm nói: "Không ghét thì là thích à? Logic của cậu kiểu gì vậy…"
Vòng eo dưới lòng bàn tay cực nhỏ, chỉ một tay đã có thể quấn vòng quanh.
Làn da mỏng manh giống như chỉ không cẩn thận một chút là có thể đâm thủng, nhưng sờ cách một lớp quần áo lại mềm mại ấm áp khiến người ta không khỏi tưởng tượng xúc cảm phía dưới rốt cuộc có bao nhiêu mỹ diệu.
Bàn tay to khó có thể khắc chế mà đè xuống, ngay lập tức nhận được một tiếng hừ mềm mại.
"Cậu đừng dùng sức như vậy…" Lâm Dục nắm lấy ngón tay thon dài không buông, oán giận nghe như đang làm nũng: "Được rồi chứ? Cậu đã chạm vào nó rồi.
"
Cậu cũng không có tám múi cơ bụng, có gì để sờ đâu…
"Thế này không công bằng.
" Hạ Trầm nghiêm trang nói: "Buổi sáng lúc đó, tay cậu không cách quần áo.
"
Lâm Dục bắt đầu chơi xấu: "Không công bằng thì không công bằng, trên đời này có rất nhiều chuyện không công bằng.
"
Người đàn ông phía sau không nói gì nữa, chỉ còn lại tiếng hít thở được phóng đại trong yên tĩnh.
Thái độ im ắng khác thường khiến người ta bị thấp thỏm trong lòng, Lâm Dục nhẹ nhàng lắc lắc ngón tay anh: "Cậu sẽ không tức giận chứ?"
Hạ Trầm không nói phải, cũng không nói không phải, vẫn giữ im lặng như trước.
Lâm Dục hơi ảo não, rõ ràng là mình chủ động đề nghị cho đối phương sờ rồi khi lâm trận lại bỏ chạy, nếu đổi vị trí là cậu chắc chắn cũng sẽ tức giận.
Dù sao cũng không phải người khác phái, ngủ chung cũng nhiều lần, chỉ là sờ bụng một chút, đâu cần phải ngượng ngùng xoắn xuýt như vậy.
Nghĩ tới đây, cậu nắm lấy tay người nọ từ từ di chuyển xuống.
Ngay khi sắp chạm vào vạt áo ngủ, bàn tay ấm áp khô ráo kia ngược lại nắm lấy tay cậu, một lần nữa trở về vị trí cũ.
"Không tức giận.
" Hạ Trầm đặt cằm lên đỉnh đầu cậu, nhẹ giọng nói nhỏ: "Sao tôi có thể giận cậu được chứ?"
"Vậy…" Lâm Dục nhỏ giọng xác nhận: "Thật sự không sờ sao?"
Yết hầu lăn lên lăn xuống một chút, Hạ Trầm hàm hồ trả lời: "Ngủ trước đã, sau này nói sau.
"
Lâm Dục còn muốn hỏi "Sau này nói sau" là có ý gì, nhưng hai tay đang nắm lấy tay cậu khẽ siết chặt, hàm chứa nhắc nhở nào đó.
Cậu đành phải nuốt thắc mắc lại, nhắm đôi mắt ấp ủ buồn ngủ.
Kỳ quái ở chỗ, lúc đầu lăn qua lộn lại thế nào cũng không ngủ được, lúc này cơn buồn ngủ lại nhanh chóng ập tới.
Cậu mơ mơ màng màng nghĩ, chẳng lẽ do ngủ trong ngực Hạ Trầm tương đối thoải mái?Hôm sau, nhiệt độ cơ thể Lâm Dục đã bình thường trở lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!