Trong nháy mắt, Lâm Dục như đóng băng.
Hơi thở lạnh lẽo dọc theo vành tai xâm nhập vào da, thấm vào tận xương tủy.
Cơ thể mỏng manh run rẩy càng mãnh liệt hơn.
Không chỉ vì cái lạnh thấu xương, cậu cảm giác được thứ đằng sau đang bắt đầu sôi trào giận dữ.
Nó đang tức giận.
Cảm giác của Lâm Dục đối với Tà Ma cũng là trời sinh có được.
Nếu không phải vì cơ thể không có linh lực thì trong dòng họ Lâm không có ai thích hợp trở thành Thiên Sư hơn cậu.
Nhưng giờ phút này Lâm Dục chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng đen kia liế/m liế/m vành tai cậu, đầu lưỡi như một miếng sắt lạnh lẽo như băng đá.
Vừa dán vào vành tai mềm mại đã lập tức dính chặt.
Nếu cố giãy dụa thì nhất định phải xé da rách thịt mới được.
"A…" Tiếng thở dài u ám lọt vào màng nhĩ.
Lâm Dục bị sương đen trong miệng làm nghẹn đến nỗi nói không nên lời, cổ họng vô thức nuốt vào, bị sặc suýt nữa không thở được.
Thứ kia giống như cuối cùng cũng có lương tâm, trêu đùa quấy rầy đầu lưỡi bất lực của cậu một chút rồi từ từ thu lại.
Lâm Dục thở hồng hộc, giọng điệu tuyệt vọng: "Mi rốt cuộc… muốn cái gì?"
"Ta, muốn, em." Thứ kia gằn từng chữ trả lời bên tai cậu, giọng nói trầm thấp khàn khàn, quỷ dị đáng đáng sợ, tràn ngập điên cuồng với bướng bỉnh khó hình dung.
Lâm Dục ngơ ngẩn: "Mi muốn gì cơ?"
"Ta muốn em." Sau lần mở miệng đầu tiên, cách phát âm của nó ngày càng trở nên thành thạo: "Ta muốn em, ta muốn em, ta muốn em, ta muốn em, ta muốn em, ta muốn em…"
Trong phòng tắm vang lên từng tiếng quỷ mị, giống như khúc ca đòi mạng đến từ cõi u minh, trong đêm khuya tĩnh lặng càng khiến người ta sởn tóc gáy.
"Mi…" Lâm Dục nhíu mày, nhất thời không hiểu ý của nó: "Mi muốn ta làm gì?"
Lần này, thứ kia không trả lời cậu nữa, sương đen quấn quanh người nháo nhào một trận, hơi thở âm tà từ vành tai trượt xuống.
Lâm Dục chậm chạp phản ứng lại, phản xạ có điều kiện nghiêng mặt ra, khàn giọng mắng: "Mi bi/ến thái?"
Thứ kia khựng lại trong chớp mắt, nhiệt độ trong phòng tắm đột nhiên giảm xuống.
Lâm Dục thầm nghĩ không ổn, quả nhiên, sương đen trên xương hàm thon gầy hiện ra năm ngón tay, biến thành bàn tay to lớn bóp mặt cậu quay lại.
"A…" Cổ tê rần, thứ kia không chút khách khí cắn cậu một cái.
"Cút ngay!" Sợ hãi trong lòng Lâm Dục biến thành tức giận tột đỉnh, cậu dùng sức giãy dụa: "Biế/n thái! Mi đừng tưởng mi là quỷ thì mi muốn làm gì thì làm khụ khụ khụ…"
Nhưng mà cậu càng giãy dụa, sương đen quấn quanh người cậu lại càng siết chặt.
Nhìn trong gương đã thấy cậu bị bao trùm toàn, như một cái lồng giam màu đen được thiết kế riêng.
"A…" Thứ kia hài lòng cười một tiếng, ghé vào chỗ mình vừa cắn m/út mát triền miên.
Lâm Dục thở không thông, trong đầu mơ màng màng nghĩ, thứ này muốn ăn mình…
Ác mộng bám lấy mình hơn mười năm, chẳng lẽ đây là kết cục cuối cùng của cậu sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!