Chương 29: Muốn Một Ngụm Ăn Hết

Sau khi giọng nói phát ra, Lâm Dục không cần nghĩ ngợi mà đã trả lời: "Đương nhiên là có.

"

"So với người nằm trên giường bệnh thì sao?" Hạ Trầm tiến thêm một bước ép hỏi: "Nếu giữa tôi và cậu ta chỉ có thể có một người sống, cậu sẽ chọn tôi chứ?"

Lâm Dục giật mình, có chút phát ngốc hỏi lại: "Cậu so cái này với cậu ta làm cái gì?"

"Tôi không phải cùng cậu ta so đo, chỉ muốn biết đối với cậu tôi quan trọng như thế nào.

" Hạ Trầm nhìn mặt cậu không hề chớp mắt: "Nói đáp án cho tôi đi, Lâm Dục.

"

"Tôi…" Lâm Dục theo bản năng nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng bệnh, lời nói thiếu chút nữa thốt ra miệng lập tức  dừng lại.

Thật ra khi câu hỏi này được đặt ra, trong lòng cậu đã có đáp án.

Nhưng Lâm Hựu Khiêm đang nằm ở trên giường bệnh sống chết không rõ, cậu thật sự không thể nói ra.

"Cậu cái gì?" Hạ Trầm giơ tay giữ cái ót của cậu, đem mặt cậu quay về phía trước, cũng để tầm mắt nhìn về phía mình một lần nữa.

Trong đôi mắt đen không thấy đáy hiện lên một tia mong đợi cùng lo lắng, Lâm Dục chịu không nổi ánh mắt như vậy nên nhắm mắt lại, nhào vào trong lòng anh.

Cậu chủ nhỏ vừa rồi còn hùng hổ, giờ lại vùi mặt vào ngực người đàn ông như một con đà điểu, trong tay còn gắt gao nắm chặt cổ áo khoác của anh.

Cái va chạm này dường như cũng đâm vào trái tim của Hạ Trầm, khiến nhịp tim anh đình trệ vài giây.

Bàn tay to che ở sau đầu cậu dùng sức ấn người vào trong ngực, giọng nói của anh trầm thấp ẩn chứa cảm xúc phức tạp khó hình dung: "Hỏi cậu đấy, làm nũng cái gì?"

"Ai làm nũng chứ…" Lâm Dục lầm bà lầm bầm trả lời: "Tôi chỉ là không đứng được thôi.

"

Hạ Trầm xoa tóc cậu, ánh mắt u ám: "Vấn đề này khó trả lời như vậy sao?"

"Tôi không muốn bất kì người nào bên cạnh tôi chết.

" Giọng nói Lâm Dục có chút mơ hồ, nhưng giọng điệu lại vô cùng kiên định: "Đặc biệt là cậu, Hạ Trầm, tôi thật sự không thể tiếp thu việc cậu xảy ra chuyện gì.

"

Chỉ cần nghĩ một chút thôi, cậu đã cảm thấy hít thở không thông.

Hạ Trầm không nói nữa, đầu ngón tay luồn vào chân tóc cậu, ma sát qua lại.

"Này! Các người là ai?" Một giọng nữ xa lạ vang lên, cũng phá vỡ bầu không khí yên tĩnh trong hành lang.

Lâm Dục nhanh chóng rút khỏi lồng ngực của người đàn ông,  xoay người lại giải thích với y tá: "Chúng tôi tới xem Lâm Hựu Khiêm.

"

Khuôn mặt cậu ân ẩn đỏ vì buồn, đôi mắt cũng ươn ướt, xinh đẹp đến mức làm tim người ta đập nhanh hơn.

"A…" Giọng điệu của y tá rõ ràng trở nên dịu dàng hơn:  "Cậu là người nhà của bệnh nhân?"

"Cũng không hẳn.

" Lâm Dục nhìn vào phía trong phòng bệnh: "Nhưng cậu ta đã không còn người thân khác, nếu có vấn đề gì thì chị cứ nói với tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!