Thời gian từng giây từng phút trôi qua, không khí trong lồng ngực Lâm Dục càng ngày càng loãng, hai tay đang giãy giụa cũng dần yếu ớt trượt xuống.
Mọi thứ trước mắt đều biến thành một màu đen, cậu chắc chắn là thứ kia muốn ăn tươi nuốt sống cậu.
Thời gian kéo dài như cả một thế kỷ, cái lưỡi thô ráp như lửa cuối cùng cũng rút ra khỏi miệng.
Cậu giống như một miếng kẹo bơ cứng ngọt ngào dần tan rã trong vòng tay của người đàn ông, Lâm Dục không có thời gian để làm bất kỳ phản ứng nào khác mà theo bản năng mở miệng thật to hít thở bầu không khí trong lành để sống sót.
Thật lâu sau, ánh mắt lơ đãng cũng dần tập trung lại, dừng ở trên mặt người đàn ông.
Hai tròng mắt Hạ Trầm nhắm chặt, lông mi dài thẳng tắp che đi mí mắt dưới, khuôn mặt tuấn tú lộ ra một tia xanh đen dị thường.
Bàn tay to lớn như gọng kìm sắt kia vẫn gắt gao ôm lấy eo cậu, nỗi ám ảnh điên cuồng do thứ kia để lại vẫn phảng phất chưa tan biến.
Lâm Dục nhíu mày, cậu phải nỗ lực rất nhiều mới có thể mạnh mẽ đem đôi tay ôm mình như gông cùm xiềng xích gỡ ra.
Cậu cố gắng động đậy cơ thể mềm nhũn, từ trong lòng ngực của người đàn ông thoát ra ngoài, đưa tay sửa sang lại thật tốt cổ áo bị sương đen kéo ra, rồi lại cúi người xuống.
Cậu muốn cho Hạ Trầm nằm xuống nghỉ ngơi thật tốt nhưng có lẽ đã đánh giá quá cao thể lực của mình, khi cậu dùng hết sức lực để lật ngược đối phương lại thì cả người cậu cũng đồng thời ngã vào lồng ngực rộng lớn rắn chắc của anh.
"Hừ…" Người bị đè lên phát ra tiếng rê. n rỉ, con ngươi dưới mí mắt giật giật, chậm rãi mở mắt ra.
Bốn mắt nhìn nhau không nói gì.
"Lâm Dục…" Hạ Trầm thấp giọng hỏi, trên mặt lộ ra nét mệt mỏi nhàn nhạt: "Cậu đè ở trên người tôi làm cái gì vậy?"
Lâm Dục đột nhiên tỉnh táo lại, tay chân yếu ớt từ trên người anh bò dậy.
Hạ Trầm đỡ nửa người trên dậy, ánh mắt quét khắp mọi nơi một vòng: "Tại sao chúng ta lại đến khách sạn?"
Hai tai Lâm Dục nóng lên: "Không phải như cậu nghĩ đâu…"
Đã thuê phòng ở khách sạn rồi mà vừa nãy mình còn dùng tư thế như vậy ngã ở trên người cậu ấy, cậu ấy có thể có hiểu lầm gì hay không?
Hạ Trầm nghiêng mặt: "Tôi nghĩ cái gì?"
Lâm Dục cụp mi, đầu ngón tay mềm mại cắm vào trên đệm sô pha: "Thứ kia lại tới nữa…"
"Cái gì?" Hạ Trầm ngẩn ra: "Thứ kia lại chui vào người tôi?"
"Ừ.
" Lâm Dục trả lời: "Nhưng nó đã bị tôi đuổi đi, hiện tại cậu đã an toàn rồi.
"
Hạ Trầm xoay người về phía cậu: "Cậu làm thế nào để đuổi nó đi?"
"Thứ kia sợ máu của tôi, cho nên tôi cắn đầu lưỡi để cho nó…" giọng nói của Lâm Dục đột ngột im bặt, cậu vô thức vùi cằm vào trong cổ áo.
"Làm cho nó thế nào?" Hạ Trầm giơ tay nắm lấy bả vai mảnh khảnh, ngữ khí trở nên vô cùng nghiêm túc: "Nó lại dùng cơ thể của tôi, làm cái gì với cậu?"
Khi đôi bàn tay to kia chạm vào bả vai, cơ thể Lâm Dục không thể kiểm soát được run lên.
Nhưng ở trong lòng cậu tự nhủ với chính mình thứ kia đã đi rồi, người trước mắt là Hạ Trầm, là người vĩnh viễn sẽ không làm cậu tổn thương.
Cậu hàm hàm hồ hồ trả lời: "Không có làm gì cả…"
Nụ hôn lần trước hai người thật vất vả mới có thể huề nhau, nên cậu sẽ không nói cho Hạ Trầm biết hai người lại thân thiết, hơn nữa so với lần trước còn kịch liệt hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!