Chương 25: Ôm Chặt Tôi Sẽ Không Lạnh Nữa

Tiếng ồn ào náo động tứ phía đột nhiên đi xa, tiếng còi xe cũng như bị một tầng sương mù dày đặc che khuất.

Trong đầu Lâm Dục trống rỗng, ánh mắt không tự chủ rời xuống, rơi vào đôi môi mỏng duyên dáng.

Hai tay Hạ Trầm nâng mặt cậu, tựa như đang cầm một báu vật hiếm có.

Trán kề sát trán, đong đầy trìu mến cọ cọ chóp mũi thấm ra mồ hôi thơm, hơi thở nóng rực đan xen, thân mật như một thể.

Khoảng cách giữa môi và môi càng ngày càng gần, càng ngày càng gần…

Trong chớp nhoáng, Lâm Dục nghiêng mặt ra, giơ tay che đôi môi kia.

Đôi môi nóng bỏng dán vào lòng bàn tay, nóng đến mức đầu ngón tay cậu co rút lại một chút, tay che càng kín hơn.

"Hửm?" Cổ họng Hạ Trầm phát ra tiếng nghi vấn nặng nề.

Chấn động rất nhỏ truyền đến lòng bàn tay, trái tim Lâm Dục run lên, giả bộ trả lời: "Không được!"

Hạ Trầm im lặng không nói gì, con ngươi đen kịt như mực nhìn thật sâu vào đáy mắt cậu, như thể đang dùng ánh mắt hỏi cậu: "Vì sao?"

Trong lòng Lâm Dục loạn cào cào, hung dữ nói: "Tôi đã nói khi đó là tình huống khẩn cấp, tôi chỉ muốn cứu cậu, lại chứ không phải cố ý lợi dụng của cậu!"

Cậu tự cho là mình rất hung dữ, thật ra đôi mắt đã kín hơi nước, gương mặt phiếm hồng, dùng hơi thở d. ốc nói chuyện, giống như một chú mèo nhỏ ra vẻ hung ác, giơ móng vuốt mềm mại ra cào một cái không nặng không nhẹ vào lòng Hạ Trầm.

Yết hầu nhô lên lăn lên xuống, anh dốc lực bóp chặt ý định muốn cắn nuốt người này vào miệng trong đầu, chỉ vẻn vẹn khắc chế hôn lên lòng bàn tay mềm mại.

Mu bàn tay chịu lực hướng về phía môi Lâm Dục, giống như cách tay cậu nhận lấy một nụ hôn.

Cậu như bị điện giật buông tay ra, liên tục lùi về phía sau vài bước.

"Được.

" Khóe môi Hạ Trầm gợi lên độ cong đẹp mắt: "Coi như lần này chúng ta hòa.

"

Trên đường trở về trường học, Lâm Dục còn hơi mơ hồ, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra, đành phải bỏ qua trước.

Vừa vào ký túc xá, Lý Ngạn Thần lập tức tháo tai nghe xuống, lia ánh mắt hóng hớt về phía bọn họ: "Hai đứa hẹn hò ở đâu vậy?"

"Hẹn hò cái gì?" Lâm Dục nhíu mày: "Bọn em đi thăm Chu Chính.

"

"Hả?" Lý Ngạn Thần há to miệng:"Không phải chứ, hai cậu đi thăm Chu Chính làm gì?"

"Coi như có quen biết.

" Lâm Dục không giải thích nhiều, chỉ đơn giản trả lời một câu.

Lý Ngạn Thần tin, lại quan tâm nói: "Vậy bây giờ cậu ta thế nào rồi?"

Hạ Trầm nói: "Vẫn chưa tỉnh lại.

"

"Nghiêm trọng như vậy sao?" Lý Ngạn Thần hơi ngoài ý muốn: "Ngụy Thư còn ở bệnh viện à?"

"Ừm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!