Vừa khóc vừa kêu, giường kịch liệt lắc lư…
Thực sự có thể khái quát hóa cao những gì đã xảy ra.
Nhưng mấy chữ này thốt ra từ miệng Lý Ngạn Thần hiển nhiên không phải như vậy.
Lâm Dục cố gắng rút mặt ra khỏi lồng ng. ực ấm áp, khuôn mặt xinh đẹp không biết là nghẹn đỏ hay là xấu hổ, buột miệng thốt: "Anh đừng nói lung tung!"
"Anh không nói lung tung mà!" Lý Ngạn Thần giơ tay chỉ vào bọn họ, tố cáo oanh liệt: "Bình thường anh muốn khoác vai một chút cậu cũng không vui, bây giờ lại ôm Hạ Trầm ngủ chung một giường, cậu giải thích thế nào!"
Lâm Dục á khẩu không nói nên lời, suy đi nghĩ lại thế nhưng không nghĩ ra lý do thích hợp, chỉ có thể nhấn mạnh: "Tóm lại, không phải như anh nghĩ đâu.
"
Hạ Trầm có năng lực tâm lý tiếp nhận cao không có nghĩa là những người khác cũng có thể dễ dàng tiếp nhận sự việc linh dị này.
Nếu nói lý do này ra, đối phương chỉ cảm thấy đầu óc cậu có vấn đề, hoặc là vì che dấu sự thật nên bịa đặt lung tung.
"Không biết phải nói gì đúng không?" Lý Ngạn Thần nhướn cao mày, bày vẻ mặt đã sớm nhìn thấu bọn họ: "Không phải chỉ là yêu đương trong ký túc xá thôi sao, đây là thời đại gì rồi, không ai phân biệt đối xử hai cậu, có gì mà không dám thừa nhận?"
Lâm Dục: …
Đầu ngón tay chọc chọc vào lồng ng. ực rắn chắc: "Cậu giải thích đi.
"
"Giải thích cái gì?" Hạ Trầm vô tội hỏi ngược lại.
"Giải thích giữa chúng ta không có…" Lâm Dục thật sự không nói nên lời hai chữ kia, dứt khoát từ bỏ.
Cậu đang muốn đứng dậy khỏi người kia lại bị bàn tay to đè xuống.
"Không ngủ thêm một lát nữa sao?" Hạ Trầm sắc mặt như bình thường, giống như lời nói của ai đi chăng nữa cũng không ảnh hưởng đến anh.
"Không ngủ nữa.
" Lâm Dục hơi giãy dụa một chút: "Hôm nay có việc.
"
"Ừm.
" Hạ Trầm đáp, nghe lời buông hai tay ra.
Không để ý đến bạn cùng phòng còn đang trừng mắt nhìn, Lâm Dục bò xuống giường đi vào phòng tắm rửa.
Sáng sớm tinh mơ đã lăn qua lăn lại khiến cả người toàn mồ hôi, dính dính rất khó chịu.
Sau khi cậu vào phòng tắm, Hạ Trầm cũng ngồi dậy, một tay chống lên ván giường, từ trên giường nhảy xuống.
Động tác xuống giường của anh quá đỗi đẹp trai, Lý Ngạn Thần hâm mộ hạ giọng hỏi: "Đại luật sư Hạ, cậu và Tiểu Dục tiến triển tốt thế này từ khi nào? Ngay dưới mí mắt anh mà anh lại không phát hiện ra!"
Hạ Trầm không rõ ý tứ cười một tiếng: "Đừng hỏi nữa.
"
"Sao?" Lý Ngạn Thần không cam lòng tiếp tục hỏi: "Chẳng lẽ hai cậu định yêu ngầm?"
"Không nói đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!