Lâm Dục đứng lặng tại chỗ, đôi mắt đong đầy nước mắt mở to, không tin vào những gì đang xảy ra trước mắt mình.
Sau vài giây ngắn ngủi, luồng khói đen kia biến mất hoàn toàn trong cơ thể của Hạ Trầm.
Những ngón tay thon dài co giật vài lần, người con trai nằm dưới đất đột ngột mở mắt ra.
Hai người chỉ vừa chạm mắt nhau, cả người Lâm Dục chợt cứng đờ, cậu gần như theo bản năng lùi về phía sau nửa bước.
Khuôn mặt đẹp trai đã khôi phục lại màu sắc như bình thường, trên chiếc cổ thon dài có một vết bầm tím do bị siết một cách tàn bạo, ánh mắt của anh nhìn lướt xuống bộ âu phục trên người anh, dường như đang đánh giá thân thể mới của mình.
Một lúc sau, anh nâng mí mắt lên một lần nữa, đi từng bước từng bước về phía Lâm Dục với dáng đi tao nhã và thong dong.
Rõ ràng đó là khuôn mặt quen thuộc, cũng là đôi mắt quen thuộc ấy, nhưng tận sâu trong đáy mắt đã bị thay thế bởi một sắc thái cảm xúc khác trông rất đáng sợ.
Tựa như một ánh nhìn chăm chăm vào con mồi của một con rắn độc với dáng vẻ âm u lạnh lẽo, lại vừa giống như thứ ác quỷ bò ra từ chốn địa ngục tăm tối.
Đôi hàng mi dài ướt đẫm nước mắt run lên một cách kịch liệt, trong một khoảnh khắc nhất thời Lâm Dục hoảng sợ đến mất cả hồn vía, cậu chỉ có thể lảo đa lảo đảo lùi về phía sau.
"Bé ngoan của ta ơi.
" Hạ Trầm nở nụ cười, thế nhưng trong giọng điệu lại không mang theo một chút ý cười nào: "Chẳng phải em đã nói sẽ làm bất cứ điều gì vì ta sao, thế tại sao bây giờ lại trốn đi đâu vậy chứ?"
Đã không còn là giọng nói dịu dàng êm tai mà Lâm Dục quen thuộc, giọng nói của nó vừa trầm thấp vừa khô khàn, y như cảm giác khi nghe thấy tiếng kim loại lạnh lẽo ma sát vào nhau, khiến người ta không rét mà run.
Trong lúc nói chuyện, Lâm Dục đã bị dồn ép đến chiếc giường lớn ở giữa phòng ngủ.
"Mi không phải là Hạ Trầm…" Bàn tay run rẩy của cậu nắm chặt thành nắm đấm, cậu lạnh lùng quát lên: "Cút khỏi người của cậu ấy ngay!"
"Em nói gì vậy, hả bé ngoan?" Hạ Trầm ngừng lại trước mặt cậu, hỏi ngược lại: "Ta không phải là Hạ Trầm, thì là ai được đây?"
Sự bùng nổ vừa rồi giống như đã làm tiêu tốn hết một chút sức lực còn lại của Lâm Dục, hai chân của cậu bủn rủn cả ra, sau đó cậu ngã ngồi xuống chiếc chăn bông mềm mại xõa tung trên giường.
Cơ thể vừa cao lớn vừa khỏe mạnh thuận thế đè xuống, bên tai truyền đến một giọng nói giống như đang bỡn cợt: "Bé ngoan chủ động như thế này là do gấp gáp không đợi được nữa rồi phải không?"
"Cút…" Lâm Dục gắng sức chặn lồng ngực rắn chắc kia lại, giọt nước mắt trong suốt chảy xuống từ đuôi mắt đỏ ửng, nghẹn ngào khóc đến lạc giọng: "Ngươi cút khỏi cơ thể của cậu ấy đi…"
Chiếc mặt nạ chẳng biết đã rơi mất từ khi nào, mái tóc xám bạc xõa tán loạn trên tấm ga trải giường màu xanh dương, áo choàng biểu tượng cho sự thánh khiết biến thành một mớ xộc xệch và lộn xộn.
Một yêu tinh cao quý không vướng chút bụi trần, thế mà lại sắp bị một con ma cà rồng với lòng tham không đáy tùy ý xúc phạm.
"Sao lại khóc rồi?" Bàn tay to lớn tóm lấy hai cổ tay mảnh khảnh lại gần với nhau, rồi đè giữ chúng trên đỉnh đầu, Hạ Trầm đến gần li. ếm khóe mắt của cậu.
"Hức…" Lâm Dục phát ra một tiếng nghẹn ngào đáng thương, yếu ớt quay mặt đi, cậu muốn tránh khỏi chiếc lưỡi nóng bỏng đó.
Người đè lên cậu lúc này là người đã từng mang đến cho cậu một cảm giác an toàn không ai có thể sánh được, cũng là người mỗi khi đến gần lại khiến cho mặt cậu đỏ bừng lên với nhịp tim đập loạn xạ không ngừng.
Nhưng vào giờ phút này, trong thân thể người này đã bị một con tà ma chiếm lấy, thứ tà ma ngang ngược và hống hách chỉ thích làm bất cứ điều gì nó muốn với cậu.
"Không được trốn.
" Hạ Trầm vươn cánh tay còn lại lên, bóp chiếc cằm ướt đẫm nước mắt của cậu quay trở lại, chiếc lưỡi dài liế. m từ bờ má non mịn, cuối cùng dừng lại trên cánh môi.
Từ cổ họng của anh phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn, như thể một con dã thú bụng đói cồn cào cuối cùng cũng đã cắn chặt được con mồi vào trong miệng.
Hơi thở nóng hổi phả lên mặt, đầu lưỡi mạnh bạo liế. m láp đôi môi đỏ mọng, với ý đồ cạy mở khe môi và thâm nhập thật sâu vào bên trong, giọng nói trầm khàn khẽ miên man như lời tán tỉnh của đôi tình nhân: "Mở miệng ra, bé ngoan à…"
Lâm Dục không thể nào khống chế được sự run rẩy của thân thể mình, cậu gắt gao cắn chặt răng, thậm chí trong một khoảnh khắc cậu đã muốn liều mạng chết chung với thứ kia.
Hạ Trầm là người vô tội, bây giờ trước hết cậu nên làm thứ kia bình tĩnh lại, sau đó sẽ tìm cách buộc nó ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!