Sáng sớm hôm sau, khoảnh khắc mở mắt, Lâm Dục nhận ra rằng dường như tối qua mình lại vượt quá giới hạn.
Hai má của cậu dán sát vào lồng ng. ực rộng lớn rắn chắc, tứ chi như dây leo cuốn lấy cơ thể thon dài hữu lực dưới thân, cả người trong tư thế thân mật khăng khít ghé sát vào trên người Hạ Trầm.
Cậu nhẹ nhàng hít một hơi, sợ động tác quá lớn đánh thức đối phương, từ từ ngẩng đầu.
Ánh mắt theo hầu kết nhô lên hướng lên trên, chạm đến chiếc cằm góc cạnh, lại hướng lên trên, đột nhiên đâm sầm vào một đôi mắt lười biếng khép hờ.
Đáy mắt tối đen như mực toát ra ý cười: "Nhìn cái gì?"
Lâm Dục chớp chớp hàng mi dài, lập tức xoay người lăn sang hướng bên cạnh, kết quả bởi vì tính toán sai kích thước cái giường, lập tức hướng mặt đất lăn xuống.
"Cẩn thận!" Hạ Trầm nhanh tay lẹ mắt mà kéo cậu lại.
"A…" Lâm Dục hô nhỏ một tiếng, lần thứ hai đâm vào lồng ng. ực quen thuộc.
Hạ Trầm cúi đầu mỉm cười: "Tối hôm qua ôm ngủ cả đêm, lúc này lại trốn cái gì?"
Trên đỉnh đầu truyền đến âm thanh trầm thấp từ tính, lúc nói chuyện lồng ng. ực phát ra dao động, cách một tầng áo ngủ truyền đến lỗ tai Lâm Dục hơi hơi tê dại.
Tim đập nhanh, cậu có ý đồ trốn tránh trách nhiệm: "Tôi không phải đã nói cậu hãy đánh thức tôi sao?"
"Tôi không phải cũng nói…" Hạ Trầm xoa xoa tóc đen mềm mại: "Tôi không nỡ sao?"
Lâm Dục cố gắng chống hai tay quỳ ngồi thẳng lên, lông mi dài rũ xuống, tránh né ánh mắt dịu dàng kia: "Chúng, chúng ta nên trở về trường.
"
Dứt lời, cậu cẩn thận vòng qua cặp chân dài kia bước xuống giường, không quay đầu lại mà hướng phòng vệ sinh cất bước.
Một phút sau, cậu không thể không trở lại phòng ngủ: "Có bàn chải đánh răng mới không?"
"Có.
" Hạ Trầm nhanh nhẹn đứng dậy: "Tôi tìm cho cậu.
"
Đi vào phòng vệ sinh, anh mở ra ngăn tủ trên tường, từ bên trong lấy ra bàn chải đánh răng mới, cẩn thận mà dùng nước ấm tráng qua, đem kem đánh răng bôi lên trên, xong xuôi mới đưa cho người bên cạnh.
Lâm Dục cầm lấy bàn chải đánh răng nhét vào trong miệng, bắt đầu đánh răng.
Hạ Trầm cũng tiện thể cầm lấy bàn chải đánh răng của mình, cùng cậu đánh răng.
Hai người cùng mặc áo ngủ màu đen song song đứng ở trước gương, Lâm Dục lúc này mới phát hiện, đối phương so với mình cao hơn phân nửa cái đầu, bả vai cũng rộng hơn rất nhiều.
Chính mình ở trước mặt anh có vẻ yếu đuối mong manh, càng miễn bàn là phía dưới lớp áo ngủ của Hạ Trầm còn cất giấu cơ bắp mà cậu cực kỳ hâm mộ.
Cậu không khỏi có chút buồn bực, tay đánh răng vô ý thức càng dùng sức.
Hạ Trầm phun bọt kem đánh răng trong miệng ra, ôn hòa nhắc nhở: "Nhẹ chút, đừng để lợi bị đánh chảy máu.
"
"Chỗ nào có yếu ớt như vậy…" Lâm Dục lẩm bẩm lầm bầm đáp lại, nhưng vẫn là thả nhẹ động tác.
Hạ Trầm cười cười: "Thật ngoan.
"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!