Chương 15: Hay Là Cậu Mặc Đồ Của Tôi Đỡ Đi

"Cút ngay khụ khụ…" Lâm Dục vừa ho vừa chửi mắng, nước mắt s/inh lý tràn ra từ khóe mắt đỏ bừng của cậu.

Hơi thở bao quanh thứ kia càng ngày càng lạnh lẽo, mang theo một thân lệ khí nặng nề, nó từng chút từng chút siết chặt năm ngón tay lại, tra hỏi: "Em đang gọi ai?"

Chiếc cổ thon dài kéo căng lên tạo thành một vòng cung tuyệt mỹ, cuối cùng Lâm Dục cũng đã tỉnh táo để nhận ra rằng không ai có thể đến cứu cậu ngay lúc này cả.

Cảm xúc cực đoan đã vượt quá sức chịu đựng, Lâm Dục chỉ có thể buộc mình phải bình tĩnh lại, cậu cố gắng mở to đôi mắt đẫm lệ của mình, dường như muốn nhìn rõ dáng vẻ của thứ kia, nhìn rõ ngọn nguồn cơn ác mộng của cậu rốt cuộc có hình dáng như thế nào.

Đáng tiếc cậu chỉ nhìn thấy một khối đen với luồng sương đen dày đặc bao quanh nó, không thấy một cái gì khác nữa cả.

"Em là của ta.

" Thứ kia từ từ sáp đến tai trái của cậu, vươn đầu lưỡi liế/m láp vành tai mềm mại, giọng khô khàn ra lệnh: "Nói, em là của ta.

"

"Tốt nhất mi… khụ khụ…Tốt nhất mi nên giế/t chết ta đi.

" Lâm Dục bị ép phải nâng cao cằm lên, gằn từng chữ một: "Nếu không thì đến một ngày nào đó, ta sẽ khiến mi phải trả một cái giá thật đắt.

"

"Ha…" Thứ kia ngậm lấy vành tai của cậu, như thể đang thưởng thức một món ngon tuyệt vời nào đó: "Sao ta có thể nỡ lòng giế/t chết em được đây, bé ngoan à?"

Lâm Dục suýt tí nữa bị nó làm cho buồn nôn, chả thèm nói thêm một tiếng nào nữa.

"Nhưng ta không ngại chút nào đâu, giết một vài người râu ria bên ngoài cũng được đấy.

" Thứ kia đột nhiên hung tợn kéo cậu lên, giọng nói rét lạnh: "Hay chúng ta bắt đầu từ cái tên Hạ Trầm đó đi, bé ngoan thấy có được không?"

"Mi dám!" Trái tim Lâm Dục chợt thắt chặt lại, lạnh lùng quát lên: "Mi thử chạm vào cậu ấy một cái xem!"

"Vậy chúng ta hãy…" Thứ kia cười nhạt, trong lời nói ẩn chứa ác ý cay độc khiến người ta run lên vì kinh hãi: "Hãy mỏi mắt mong chờ nhé.

"

Làn sương đen dày đặc quấn quanh người cậu tan biến đi nhanh như nước thủy triều rút, Lâm Dục mở mắt ra ngay trong phút chốc, gấp gáp thở d/ốc.

Còn chưa kịp ổn định hơi thở, cậu vội vàng bật đèn tường, cầm điện thoại gọi đến số của Hạ Trầm.

Bởi vì tay run quá mãnh liệt nên cậu suýt bấm nhầm đến tận mấy lần.

"Tút tút tút…" Âm thanh của chuông chờ điện thoại reo lên như một nhạc khúc tử thần, lòng cậu sốt ruột không thôi, dùng sức bóp chặt điện thoại đến nỗi đầu ngón tay trở nên trắng bệch.

"A lô…" Cuối cùng điện thoại cũng được kết nối, một giọng nói trầm khàn vang lên.

"Lâm Dục?" Người ở đầu bên kia điện thoại tỉnh táo lại đôi phần: "Có chuyện gì đã xảy ra sao?"

Lâm Dục nhắm mặt, ỉu xìu trả lời: "Không có gì…"

Cậu không muốn nói nhiều, nên Hạ Trầm cũng không hỏi đến cùng, giọng nói dịu dàng mà kiên nhẫn: "Ngủ không được? Vậy để tôi trò chuyện cùng với cậu một chút nhé?"

Vừa nãy cậu quá hoảng sợ, vì thế không ý thức được thứ kia chỉ có thể xuất hiện ở trong giấc mơ của cậu, nó không thể nào làm tổn thương đến Hạ Trầm được.

Trên thực tế, khi cậu ở chung một chỗ với Hạ Trầm, thứ kia chưa bao giờ xuất hiện cả.

Mà cậu chỉ vừa tách khỏi đối phương có một đêm thôi, thì lại bắt đầu rơi vào những cơn ác mộng.

"Cảm giác khi về nhà thế nào?" Hạ Trầm dường như đang rất nghiêm túc tìm đề tài nói chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!