"Bạch thủ như tân, khuynh cái như cố." Lâm Dục không khỏi cau mày: "Tình cảm giữa người với người sao có thể đo bằng thời gian quen biết dài hay ngắn?"
Nói thật thì trong đại gia tộc Lâm gia của cậu, cậu đối xử với Lâm Hựu Khiêm cũng có chút đặc biệt.
Thứ nhất là do cậu không tin vào cái gọi l: "mệnh thiên sát cô tinh", thứ hai là tính cách Lâm Hựu Khiêm quá trái ngược với cậu, luôn chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt, lúc nào cũng bị bắt nạt.
Mỗi khi nhìn thấy cậu ta là Lâm Dục không thể vờ như không nhìn thấy gì được.
Cho nên lúc cậu muốn làm chuyện gì đó cần che giấu Lâm gia, người đầu tiên cậu nghĩ tới là Lâm Hựu Khiêm, ít nhất cậu ta sẽ giữ bí mật cho cậu.
Lần đầu gặp nhau Lâm Hựu Khiêm đã đánh thức cậu từ trong ác mộng, sau này còn trấn an cậu khi cậu gặp quỷ, hôm nay còn hy sinh cả ngày nghỉ lễ Quốc Khánh để cũng cậu chạy tới chạy lui khắp nơi.
Có lẽ bạn tốt lâu năm chính là thế này.
"Khuynh cái như cố…" Hạ Trầm chăm chú nhìn thẳng cậu, trong mắt anh lóe lên ánh sáng kỳ dị: "Ý cậu là, tôi và cậu chỉ mới gặp mà như đã quen từ lâu?"
Lâm Dục nhướng mày: "Chỉ là ví dụ thôi."
Hạ Trầm nheo mắt: "Vậy nếu như tôi không thể hòa thuận với cậu ta thì cậu chọn ai?"
"Cậu là học sinh tiểu học à? Sao lại hỏi tôi cái câu chọn một trong hai kiểu này?" Lâm Dục phá lên cười: "Cậu yên tâm đi, sau hôm nay cậu cũng chẳng có cơ hội gặp lại cậu ta đâu."
"Bình thường tôi rất ít khi gặp họ, hôm nay là tình huống đặc biệt." Lâm Dục liếc Hạ Trầm một cái: "Không lẽ cậu còn muốn xảy ra nhiều chuyện như hôm nay nữa à?"
Hạ Trầm nở nụ cười: "Thì ra là vậy."
Dù anh vẫn chưa hài lòng với câu trả lời này cho lắm, nhưng kết quả thì vẫn tạm được, thôi thì bỏ qua cho cậu lần này.
Lúc này Lâm Hựu Khiêm lẽo đẽo theo sau họ ngẩng đầu, cẩn thận nhìn Hạ Trầm một cái, không hề biết chỉ trong mấy câu nói ngắn ngủi vừa rồi mà cậu ta bảo toàn được cái mạng nhỏ của mình.
Ba người họ tìm một quán cơm nhỏ gần nhà chuẩn bị ăn tối.
Lâm Dục vốn ăn ít nhưng không thể nhịn đói lâu, hôm nay lại nhịn ăn lâu như thế, dạ dày có chút không thoải mái.
"Uống nước trước đi." Hạ Trầm rót nước nóng cho cậu: "Tôi ra ngoài xem một chút."
"Lâm, Lâm Dục…" Lâm Hựu Khiêm ngồi trong góc, vừa để ý ngoài cửa vừa mở miệng: "Hôm nay chuyện tôi nói với, với cậu lúc sáng, sáng sớm…"
"Chuyện gì?" Lâm Dục cau mày: "Cậu không cần nói những lời đó nữa, tôi biết Hạ Trầm là người thế nào."
"Cậu ta chỉ là một người, người bình thường nhưng không hề sợ, sợ quỷ hồn chút nào, cậu không thấy rất, rất kỳ quái sao?" Lâm Hựu Khiêm nóng nảy nói: "Cậu, cậu đó, có thân phận đặc biệt, không nên dễ dàng, tùy tiện tin tưởng : "
"Tôi cần cậu dạy cho tôi kết bạn thế nào à?" Lâm Dục đặt cốc nước xuống, giọng cũng lạnh đi: "Hạ Trầm là bạn của tôi, tôi không thích cậu ta bị người khác chỉ trỏ sau lưng."
Lúc Lâm tiểu thiếu gia tỏ ra lạnh lùng, đôi mắt xinh đẹp tái nhợt lập tức trở nên vô cảm, giống như nói chuyện với người khác sẽ lãng phí thời gian của cậu.
Lâm Hựu Khiêm bỗng hoảng hốt từ tận đáy lòng, chợt đứng dậy: "Đúng đúng đúng, thật xin lỗi cậu, tôi, tôi không cố ý đâu… Tôi chỉ, chỉ là…"
Hạ Trầm đẩy cửa bước vào, chớp mắt: "Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì." Lâm Dục thu hồi tầm mắt, quay sang nhìn vào thứ trên tay Hạ Trầm: "Quýt ở đâu ra vậy?"
"Con gái bà chủ đưa." Hạ Trầm cười tủm tỉm trả lời.
Lâm Dục cũng cười: "Cô bé vẫn chưa chịu từ bỏ à?"
"Cũng không có cách nào, tôi khiến cho người ta yêu thích quá mà." Hạ Trầm kéo ghế bên cạnh cậu ngồi xuống: "Tất nhiên không phải ai cũng vậy."
Lâm Dục ngước mắt nhìn anh, không biết cuộc nói chuyện ban nãy anh có nghe được không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!