Ban đêm Lâm Dục có mơ màng tỉnh giấc một lần, giữa lúc ý thức mơ hồ cậu nhìn thấy một bóng người cao lớn ngồi bên cửa sổ.
Trong phòng không có ánh sáng, thân ảnh kia cũng không nhúc nhích, nhưng từ đáy lòng Lâm Dục vẫn biết được người nọ là ai, yên tâm chìm vào giấc ngủ mê man.
Sáng hôm sau Lâm Dục tỉnh dậy, cậu nằm trên giường, đôi mắt vô thức tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.
Hạ Trầm đang ngồi trên ghế, một tay vững vàng tựa lên trán, đôi mắt an tĩnh nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.
Cậu chưa từng thấy người nào ngủ trên ghế mà vẫn giữ được tư thái ưu nhã như thế.
Lâm Dục hơi động lòng, hai chân cậu xỏ dép dưới chân giường, sau đó im hơi lặng tiếng đến gần anh.
Lông mi anh rất dài, gần như không có chút độ cong nào, toàn bộ phủ xuống tạo thành bóng mờ dưới mí mắt.
Ngay giây sau đôi mắt kia chợt mở ra, trong con ngươi đen như hắc diệu thạch phản chiếu khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt của cậu.
Lâm Dục bị dọa lui về sau vài bước, mất tự nhiên tránh né ánh mắt của anh: "Tôi không có nhìn gì hết…"
"Vậy cậu nhìn chằm chằm tôi làm gì?" Hạ Trầm thấp giọng cười, ung dung cất tiếng hỏi.
Lâm Dục lùi về mép giường: "Tôi chỉ thắc mắc chút thôi, sao cậu không ngủ trên giường?"
Hạ Trầm chống cằm nhìn cậu, cười như có như không: "Cậu không mời sao tôi dám tự ý lên giường chứ?"
"Tôi đâu có bảo cậu ngủ một giường với tôi!" Lâm Dục liếc anh: "Chẳng lẽ nhà trọ này không có nổi căn phòng nữa à?"
"Chẳng phải là tôi…" Hạ Trầm đứng dậy khỏi ghế: "Lo đêm cậu ngủ lại mơ thấy ác mộng à?"
Lâm Dục ngẩn người mất mấy giây mới phản ứng lại, trịnh trọng nói cảm ơn với anh: "Hạ Trầm, cảm ơn cậu đã ở cạnh tôi nhé.
"
"Không cần cảm ơn.
" Hạ Trầm đưa tay vuố/t ve đỉnh đầu cậu: "Rửa mặt trước đi, tôi đi mua bữa sáng.
"
Nửa tiếng sau, Lâm Dục vừa lau tóc vừa bước ra từ phòng tắm, trên khuôn mặt tái nhợt cuối cùng cũng nổi lên một chút hồng hào.
"Lâm, Dục.
" Lâm Hựu Khiêm dè dặt thò đầu vào: "Cậu thấy, thấy trong người sao rồi?"
"Tạm ổn.
" Lâm Dục nâng mắt nhìn cậu ta: "Hạ Trầm đi mua bữa sáng rồi, lát nữa cùng ăn đi.
"
Lần đầu cậu hấp thụ hắc khí là lúc còn quá nhỏ, phải ngủ mê man mấy ngày đêm, một thời gian rất lâu sau đó cũng không khôi phục lại nguyên khí.
Có lẽ do bây giờ cậu đã trưởng thành, cơ thể không còn yếu ớt như trước nữa nên chỉ cần ngủ một giấc, sau khi tỉnh dậy cũng chỉ thấy hơi mệt chứ không quá khó chịu như trước nữa.
"Vậy, vậy thì tốt.
" Lâm Hựu Khiêm thở phào nhẹ nhõm, từ từ đẩy cửa ra đi về phía Lâm Dục: "Lâm Dục, câu, cậu rất thân với Hạ, Hạ Trầm sao?"
"Có thể coi là vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!