Chương 10: Sao Lại Có Bộ Dáng Khiến Người Ta Dễ Mềm Lòng Thế Này

Hạ Trầm nói câu này chẳng khác nào đang trêu đùa dụ dỗ Lâm Dụ: "gọi anh đi", nên mãi cho đến khi lên xe buýt cậu vẫn không thèm để ý đến Hạ Trầm.

Quê của Trần Sâm Sâm ở kế bên thành phố, là một huyện thành nhỏ giao thông bất tiện, vừa không có sân bay lẫn tàu cao tốc, chỉ có xe buýt mỗi ngày vài lượt.

Sau khi lên xe, Lâm Dục tìm một chỗ trống bên cửa sổ rồi ngồi xuống.

Hạ Trầm theo sau cậu lên xe, một bộ dáng tự nhiên như không đến chỗ bên cạnh cậu định ngồi xuống.

"Chỗ này có người rồi.

" Lâm Dục mắt không thèm chớp đặt túi xách lên ghế bên cạnh.

"Người nào cơ?" Hạ Trầm làm bộ ra vẻ nhìn xung quanh một vòng, vẻ mặt nghi ngờ nói: "Lẽ nào… gặp quỷ giữa ban ngày?"

Chỉ một câu nói này, những hành khách khác trên xe đều dồn dập nhìn về phía họ với ánh mắt kì lạ.

Lâm Dục nhịn không được trừng mắt với Hạ Trầm, bực bội xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hạ Trầm nhấc túi xách của cậu đặt lên khoang hành lý rồi ung dung ngồi xuống.

Lâm Hựu Khiêm yên lặng ngồi sau họ, cúi đầu không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Sau khi ngồi xuống ghế, Hạ Trầm nghiêng mặt về phía Lâm Dục, cười tủm tỉm dụ dỗ nói: "Ban nãy tôi chỉ muốn chọc cười cậu chút thôi, cậu không muốn gọi cũng không sao mà, tôi cũng không ép cậu.

"

"Hừ.

" Lâm Dục hừ một tiếng qua mũi: "Lần sau cấm không được chiếm hời tôi.

"

Hạ Trầm chớp chớp mắt: "Thế này mà cũng gọi là chiếm hời từ cậu?"

"Sao lại không tính?" Lâm Dục điều chỉnh tư thế ngồi một chút: "Còn chưa chắc trong chúng ta ai lớn hơn ai nhỏ hơn đâu.

"

"Chắc chắn là tôi lớn hơn cậu rồi.

" Hạ Trầm thấp giọng cười nhẹ, trong giọng nói có chút ý tứ sâu xa: "Tôi lớn hơn cậu tưởng nhiều đấy.

"

Lâm Dục đang định cãi lại thì tài xế lên tiếng nhắc nhở các hành khách thắt dây ăn toàn, xe buýt chuẩn bị khởi hành.

Lâm Dục giận dỗi nhắm mắt lại không thèm nói nữa.

Một lát sau bên tai câu vang lên giọng nói quen thuộc: "Say xe à?"

"Ừ.

" Lâm Dục đáp một tiến: "Có hơi say.

"

Hạ Trầm xoay người về sau tìm kiếm, mở cửa sổ xe ra một khe h: "Vậy cậu ngủ chút đi.

"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!