◎ Tiêu chuẩn kép ◎
Bất ngờ bị bế bổng lên, Vân An kêu lên một tiếng ngắn ngủi, mất thăng bằng khiến cậu theo phản xạ ôm lấy cổ Hoa Cương. Khi ngẩng lên nhìn, mặt cậu không khỏi đỏ bừng.
Cảm thấy bản thân gây ra quá nhiều tiếng động, làm phiền giấc ngủ của Hoa Cương, Vân An không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt hắn, chỉ cúi đầu, căng thẳng đến mức hơi thở cũng chậm lại.@ThThanhHinVng
Dù không dám nhìn, nhưng các giác quan khác của cơ thể lại trở nên nhạy bén hơn.
Bộ đồ ngủ của Hoa Cương rất mềm mại, chỉ qua lớp vải mỏng, Vân An có thể cảm nhận rõ ràng đường nét cơ bắp săn chắc của cánh tay hắn. Đôi tay đã từng cứu Vân An giờ lại ôm chặt cậu, áp sát vào lưng cậu.
Dường như lúc nào lòng bàn tay của Hoa Cương cũng ấm áp khiến Vân An cảm thấy an toàn.
Nghĩ đến điều đó, Vân An ôm cổ Hoa Cương chặt hơn, thầm mong có thể thu mình lại, nép trọn vào vòng tay hắn.
Vân An cảm thấy Hoa Cương giống như một loài hoa anh túc, vừa muốn lại gần nhưng lại sợ mặt lạnh ẩn sau nụ cười của hắn.
Giống như lúc này, cậu vừa không dám nhìn thẳng Hoa Cương nhưng cũng không thể cưỡng lại mà lén liếc hắn.
Ngay khi ngẩng đầu, cậu bị ánh mắt của Hoa Cương bắt gặp.
Đôi mắt sâu thẳm của Hoa Cương như một cái ao đen tối không thấy đáy, nhìn lâu tựa như sẽ bị hút vào đó.
Vân An ngẩn người nhìn hắn trong vài giây trước khi bừng tỉnh, như một chú nai hoảng sợ cúi đầu thật nhanh, mặt cậu đỏ bừng lên, lan cả đến vành tai, tạo thành một mảng ửng đỏ.
Xấu hổ và tức giận, Vân An cắn môi rồi dứt khoát vùi mặt vào ngực Hoa Cương.
Cậu... cậu sao có thể làm ra chuyện như vậy được chứ?
Rõ ràng Hoa Cương chỉ có ý tốt giúp đỡ cậu, còn cậu lại lén nhìn mặt anh như kẻ ngốc.
Nhìn thấy người trong lòng đỏ đến mức như sắp chảy máu từ vành tai, Hoa Cương thoáng mỉm cười hài lòng nhưng ngay lập tức trở lại vẻ mặt lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn, thậm chí khi đến khúc cua giữa tầng ba và tầng hai, hắn còn dừng lại hai giây.
Hắn hơi ngẩng đầu, ánh mắt sắc như chim ưng nhìn chằm chằm vào Lâm Lương
- người từ đầu đến cuối vẫn đứng yên ở cửa cầu thang tầng ba mà không hề di chuyển.
Ánh nắng trong mắt Lâm Lương khi đối diện với Vân An đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự ảm đạm. Anh cau mày, nhìn Hoa Cương với ánh mắt đầy bực bội.
Nếu không có cái tên NPC đáng ghét này xuất hiện thì người ôm Vân An xuống lầu bây giờ đã là anh rồi!
Lâm Lương tức giận nghĩ, trong lòng anh cũng dấy lên một chút nghi ngờ. Tại sao NPC Hoa Cương lại có biểu hiện quan tâm đến Vân An như vậy?
Chẳng lẽ hắn thích Vân An sao?@ThThanhHinVng
Nhưng trong trò chơi, NPC có thể nảy sinh tình cảm với người chơi được sao?
Lâm Lương lắc đầu, nhìn thấy Hoa Cương đã bế Vân An xuống đến tầng hai, anh vội vã chạy theo, dù thế nào đi nữa, anh không thể để Hoa Cương có cơ hội ở gần Vân An nữa.
Hoa Cương không bế Vân An về ký túc xá của cậu mà ngược lại, hắn đưa cậu về phòng của mình, đặt lên giường.
Hắn bật đèn, ánh sáng rực rỡ lập tức tràn ngập khắp phòng. Vân An ngay lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Nhưng ngay sau đó, vì trong phòng chỉ có hai người họ, Vân An lại trở nên căng thẳng và lo lắng.
Cả ký túc xá không lớn, bên trong chỉ có một chiếc giường, nhìn qua như là phòng ký túc cá nhân của Hoa Cương. Trong phòng cũng đơn giản, không có nhiều đồ đạc nhưng trông khá gọn gàng.
Vân An ngượng ngùng ngồi ôm chân trên giường của Hoa Cương. Ga trải giường và chăn vẫn còn chút hơi ấm, là nhiệt độ cơ thể mà Hoa Cương để lại. Nghĩ đến điều này, mặt Vân An không khỏi đỏ bừng.
"Tôi... tôi vẫn nên về ký túc xá của mình thì hơn." Vân An cúi đầu nói nhỏ như muỗi kêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!