Chương 47: Trường Trung học số 1 (25)

◎ Bọn họ giết tôi ◎

"Vu khống ư?" Nhậm Lê nhìn chằm chằm Nghiêm Vũ, hy vọng tìm thấy một chút dấu hiệu gian dối trong lời nói và biểu cảm của anh ta. "Tại sao bà ấy lại muốn vu khống cho cậu? Nam Tịch là con gái của bà ấy, bà ấy không cần phải nói dối về chuyện này."

"Bà ấy luôn phản đối tôi và Nam Tịch ở bên nhau!" Nghiêm Vũ dường như không nhận ra sự nghi ngờ từ phía Nhậm Lê và Vân An, vẫn vội vàng giải thích. "Tôi biết bà ấy khinh thường xuất thân và học vấn của tôi. Mặc dù Nam Tịch không nói thẳng rằng gia đình cô ấy phản đối chúng tôi nhưng tôi đã nghe cô ấy cãi nhau dữ dội với mẹ qua điện thoại vì tôi."@ThThanhHinVng

Nói đến đây, Nghiêm Vũ có vẻ suy sụp, gãi đầu và đau khổ nói: "Tôi thật có lỗi với Nam Tịch."

Nếu nói rằng để Nghiêm Vũ và Nam Tịch có một cái kết đẹp, họ cần phải tiến thêm 100 bước, thì Nam Tịch đã bước 99 bước với tất cả sự hy sinh của mình. Nhưng Nghiêm Vũ lại không thể tiến nổi một bước.

"Tôi, tôi có thể hiểu mẹ của Nam Tịch." Nghiêm Vũ ngồi xổm xuống đất, cảm thấy thất bại. "Nếu tôi có con gái mà yêu một chàng trai như tôi, tôi cũng sẽ không đồng ý. Nhưng tôi không hiểu tại sao bà ấy lại nói dối. Chính tôi là người đã đề nghị chia tay với Nam Tịch mà."

"Cậu... cậu có chứng cứ không?" Vân An hỏi. "Như... lịch sử trò chuyện... hay gì đó?"

Nghiêm Vũ ngơ ngác lắc đầu, nuốt khan và nói: "Chia tay là tôi hẹn gặp Nam Tịch để nói trực tiếp, sau khi nói xong tôi đã chặn cô ấy vì sợ mình sẽ mềm lòng."

"Vậy có ai chứng minh lời cậu nói không?" Vu Du hỏi.

Nghiêm Vũ lắc đầu mạnh hơn: "Bạn bè của chúng tôi chỉ biết chúng tôi chia tay nhưng ai là người đề nghị thì tôi luôn nói với mọi người rằng Nam Tịch bỏ tôi. Cô ấy là con gái, dù sao tôi cũng phải nghĩ cho cô ấy. Cô ấy xinh đẹp và tài giỏi như vậy, nếu mọi người biết tôi là người bỏ cô ấy, chắc chắn họ sẽ bàn tán."

"Nói cách khác, hiện tại cậu không có bất kỳ chứng cứ nào để chứng minh cậu là người đã đề nghị chia tay với Nam Tịch, đúng không?" Nhậm Lê xác nhận lần cuối.

Nghiêm Vũ suy nghĩ một lúc, cuối cùng bất lực gật đầu.

Nhậm Lê và Vu Du nhìn nhau, sau đó nhìn về phía Vân An. Hiện tại, Nghiêm Vũ không có bất kỳ chứng cứ gì, hơn nữa lý do mà Khương Vân đưa ra có vẻ đáng tin hơn.

Vân An nhíu mày, đột nhiên hỏi: "Ngày lễ kỷ niệm của trường... tiệc tối hôm đó, cậu... ở đâu? Đang làm gì?"@ThThanhHinVng

Điều họ muốn điều tra chính là ai đã trộm đôi giày múa đỏ, đây là vấn đề quan trọng nhất.

Mặc dù họ chưa biết liệu kẻ trộm giày và kẻ giết Nam Tịch có phải là cùng một người không, hoặc giữa hai sự việc có liên quan gì không nhưng theo lời Khương Vân, Nghiêm Vũ vì yêu sinh hận, muốn hủy hoại Nam Tịch, trộm giày để làm cô mất mặt và cuối cùng g**t ch*t cô.

Nghe câu hỏi này, sắc mặt của Nghiêm Vũ thay đổi. Sau một lúc lâu, anh ta mới ấp úng trả lời: "Hôm đó... tôi cũng ở hội trường của trường."

"Cậu vào đó bằng cách nào?" Vu Du kinh ngạc hỏi.

Mặc dù vào ngày kỷ niệm thành lập trường, việc ra vào không được kiểm soát nghiêm ngặt như mọi ngày nhưng người ngoài trường không thể vào được.

"Tôi biết Nam Tịch hôm đó sẽ biểu diễn nên tôi muốn nhìn cô ấy nhưng không muốn để cô ấy biết. Vì vậy, tôi mượn đồng phục của một học sinh trong trường và lén vào khi mọi người đang bận rộn." Nghiêm Vũ giải thích.

Ba người nhìn nhau. Nếu Nghiêm Vũ đã vào trường, anh ta hoàn toàn có thể tự do vào hậu trường và trộm giày bất cứ lúc nào.

Nghiêm Vũ đầy hối hận, anh ta vò đầu và liên tục lặp lại trong tuyệt vọng: "Tôi sao có thể giết Nam Tịch, ngay cả khi phải chết, tôi cũng không thể làm hại cô ấy!"

Nghiêm Vũ mắt đỏ hoe, Nhậm Lê vỗ vai an ủi: "Chúng tôi chưa nói cậu là hung thủ, đừng kích động."

Sau khi trấn an cảm xúc của Nghiêm Vũ, ba người chuẩn bị rời đi. Vân An đi sau cùng, trước khi bước ra, cậu như vô tình quay lại hỏi Nghiêm Vũ: "Cậu nói... Nam Tịch và mẹ cô ấy... quan hệ không tốt. Cậu... biết... nguyên nhân không?"

Nghiêm Vũ như mất hết tinh thần, ngồi sụp xuống đất, đầu không ngẩng lên mà trả lời: "Biết, mẹ cô ấy quản lý rất nghiêm khắc và yêu cầu cao. Tính cách của Nam Tịch... như thể giai đoạn nổi loạn của cô ấy bị kéo dài nên họ thường xuyên cãi nhau."

Vân An gật đầu, không nói thêm gì nữa. Mọi chuyện dường như đã rõ ràng. Ngày đôi giày bị mất, Nghiêm Vũ có mặt ở lễ đường của trường và mặc đồng phục của trường. Nếu lời anh ta nói là thật và những gì Khương Vân kể cũng đúng, thì mọi thứ đều khớp.

"Là Nghiêm Vũ sao?" Vu Du khẽ hỏi, cô nhìn Vân An và Nhậm Lê, mở lời đầy thận trọng.

Vân An và Nhậm Lê không trả lời ngay, cả hai đều cau mày. Cuối cùng, Nhậm Lê lên tiếng: "Cứ theo dõi thêm đã."@ThThanhHinVng

"Nhưng chỉ còn vài ngày nữa là điểm số được công bố rồi, chúng ta không còn nhiều thời gian." Vu Du lo lắng nói rồi nhìn Vân An: "Vân An, cậu nghĩ sao?"

"Tôi... Tôi cũng nghĩ nên theo dõi thêm. Chứng cứ... chưa đủ rõ ràng." Vân An đột nhiên chuyển chủ đề: "Các cậu... còn nhớ cuốn nhật ký của Nam Tịch không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!