Chương 41: Trường Trung học số 1 (19)

◎ Ai đề nghị chia tay trước? ◎

"Nhưng tôi chưa từng nghe Nam Tịch nhắc đến tên em, cũng không thấy em kết bạn với nó khi còn ở trường." Khương Vân nghi ngờ nhìn Vân An.

Sau khi trải qua hai nhiệm vụ trước, Vân An nhận ra rằng trong các nhiệm vụ, các NPC không giống như những cỗ máy vô tri. Họ dường như có hồn, có cảm xúc, có câu chuyện của riêng mình và hành động, lời nói của họ phù hợp với tính cách của từng người.

Giống như Nghiêm Vũ và Trương Nguyệt Hoan, dù Nghiêm Vũ có kinh nghiệm trong xã hội, nhưng cuối cùng vẫn không đủ, Vân An và Nhậm Lê dễ dàng lừa qua họ. Nhưng Khương Vân lại khác. Bà không chỉ là mẹ nuôi của Nam Tịch mà còn là chủ nhiệm lớp Một. Từ một mức độ nào đó, Nam Tịch không thể rời khỏi sự quan sát của bà dù là trong học tập hay cuộc sống. Lừa bà ấy không phải là chuyện dễ dàng.@ThThanhHinVng

Nhưng may mắn thay, Vân An và Nhậm Lê đã bàn bạc trước kế hoạch. Vân An bình thản nói: "Em với... Hoa Cương lớp Bốn... là bạn bè. Em với... Nam Tịch... là bạn thân ngoài giờ học."

"Em bị... cà lăm... tự ti, giống như một bụi cỏ nhỏ trong vườn, Nam Tịch thì rực rỡ xinh đẹp, giống như... những vì sao sáng trên bầu trời. Em... không muốn trong trường... để lộ mối quan hệ với cô ấy, để tránh... các bạn học bàn tán." Vân An giải thích: "Vì thế, chúng em... trong trường... giả vờ như chỉ là bạn học bình thường."

Những hoạt động ngoài trường của Nam Tịch là nơi duy nhất mà Khương Vân không can thiệp vào. Vì vậy, dù Khương Vân vẫn còn nghi ngờ thì bà không có bằng chứng chứng minh rằng Nam Tịch và Vân An không phải là bạn bè.

"Nếu em... không phải bạn của Nam Tịch, vậy tại sao... em lại bỏ công sức... đi điều tra cái chết của cô ấy làm gì?" Vân An bổ sung.

Khi nhắc đến cái chết của Nam Tịch, Khương Vân quay người đi, dựa vào lan can hành lang nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Giờ đã gần giữa hè, mặt trời vàng rực chiếu sáng chói lọi, sưởi ấm con người. Những học sinh có thể tắm nắng và chạy nhảy nhưng Nam Tịch mãi mãi không bao giờ có thể cảm nhận được sự ấm áp này.

"Em không lo học cho tốt, mà lại muốn điều tra án mạng, điều tra được gì chứ?" Khương Vân quay đầu lại nhìn Vân An, biểu cảm lạnh lùng: "Việc điều tra là của cảnh sát, còn em là học sinh lớp 12, không lo học hành mà lại đi học cảnh sát để điều tra án mạng. Dù em có làm điều này vì con gái tôi, tôi cũng không nhận ơn nghĩa này."

"Cô Khương, cảnh sát Hứa nói... Nam Tịch bị sát hại. Cô nghĩ... ai đã giết cô ấy?" Vân An không để ý đến lời châm chọc của Khương Vân, nghiêm túc hỏi. Là người thân ở bên Nam Tịch mỗi ngày, Khương Vân chắc chắn có thể cung cấp những manh mối quan trọng và có giá trị hơn.

Khương Vân siết chặt nắm tay, bà nhìn Vân An và cười lạnh: "Nếu em là bạn ngoài trường của nó, vậy em không biết ai có khả năng giết nó nhất sao?"@ThThanhHinVng

Vân An suy nghĩ trong hai giây rồi chợt hiểu ra, Khương Vân đang nói đến Nghiêm Vũ.

Đúng vậy, ngay cả ba của Nam Tịch cũng biết rằng cô và Nghiêm Vũ đang hẹn hò, không lý nào Khương Vân lại không biết.

"Nhưng cậu ta... không có lý do gì... để giết Nam Tịch." Vân An nhíu mày nói. Nghiêm Vũ đã chủ động đề nghị chia tay với Nam Tịch để không ảnh hưởng đến tương lai của cô. Thậm chí, khi Nam Tịch cầu xin tái hợp, anh ta cũng không đồng ý. Vậy tại sao Nghiêm Vũ lại muốn giết Nam Tịch?

Dường như đọc được suy nghĩ của Vân An, Khương Vân cười lạnh: "Nghiêm Vũ nói với các em rằng cậu ta chủ động đề nghị chia tay sao? Đó chỉ là nói dối! Thực ra là Nam Tịch đã đề nghị chia tay với cậu ta!"

"Chính cậu ta đã làm hư Tịch Tịch, nếu không có cậu ta, Tịch Tịch sẽ không chết! Sẽ không chết!" Dưới lớp mặt nạ lạnh lùng, cuối cùng Khương Vân cũng để lộ một vết nứt nhỏ. "Tôi đã nuôi nấng con bé suốt 13 năm! 13 năm! Tôi dạy dỗ nó, nuôi nó thành một người ưu tú như vậy và cuối cùng lại bị Nghiêm Vũ giết! Cậu ta đã giết con bé!"

Khương Vân hét lên trong cơn cuồng loạn, đôi mắt đỏ rực và ướt đẫm nước mắt. Giờ phút này, bà cuối cùng cũng bộc lộ nỗi đau mất đi đứa con.

"Cô Khương, cô... đừng khóc." Vân An thấy Khương Vân khóc như vậy, bối rối không biết làm gì. Cậu không có thói quen mang theo khăn giấy, đành vụng về kéo ống tay áo của mình để Khương Vân lau nước mắt. "Nam Tịch... chắc chắn cũng không muốn... cô đau khổ như thế này."

Vân An nhìn Khương Vân trong khoảnh khắc yếu đuối hiếm hoi ấy, và thầm suy đoán. Có lẽ Nam Tịch chưa bao giờ kể với Khương Vân về việc Nghiêm Vũ là người bạn chơi từ nhỏ của cô trong trại trẻ mồ côi. Khương Vân có lẽ chỉ nghĩ rằng Nam Tịch và Nghiêm Vũ gây rắc rối cho nhau và vì thế bà nghĩ rằng chính Nghiêm Vũ đã làm hư Nam Tịch. Nhưng chuyện Nam Tịch chủ động chia tay là sao?

Tại sao lời kể của Nghiêm Vũ và Khương Vân lại không giống nhau? Vân An tự hỏi, tại sao Nam Tịch lại chia tay?

"Là tôi đã ép nó." Khương Vân nói thẳng: "Tịch Tịch là đứa con gái mà tôi đã vất vả nuôi nấng lớn lên. Tôi đã dưỡng dục nó thành một cô gái ưu tú như thế, tôi tuyệt đối không cho phép nó yêu đương với một tên côn đồ như vậy. Hai đứa chúng nó sẽ không có tương lai. Nếu không có tương lai, sao không dứt khoát chia tay sớm đi? Huống chi, nó sắp thi đại học rồi. Nghiêm Vũ là kẻ cặn bã của xã hội, tham gia thi đại học thì cũng chẳng đậu được trường nào tốt.

Nhưng Tịch Tịch thì khác, nó có thể thi vào Thanh Hoa, Bắc Đại, thậm chí ra nước ngoài du học cũng được."

"Nhưng tôi biết nó là người coi trọng tình cảm, nó rất có khả năng sẽ hủy hoại tương lai của mình vì Nghiêm Vũ. Hiện tại, nó còn trẻ nên chưa hiểu rõ, không biết rằng việc lựa chọn thi đại học quan trọng như thế nào đối với một người. Nhưng tôi thì biết. Tôi không thể để mặc nó lạc lối mà không ngăn cản. Chia tay là điều Tịch Tịch không muốn, nhưng tôi đã dùng cả mạng sống của mình để ép buộc nó.

Giữa tôi và Nghiêm Vũ, nó chỉ được chọn một và nó đã chọn tôi, từ bỏ Nghiêm Vũ, nói chia tay với cậu ta."@ThThanhHinVng

"May mắn... may mắn là tôi đã ép buộc chúng chia tay, cắt đứt liên lạc, bởi vì cuối cùng Tịch Tịch lại mang thai con của cậu ta! Tên cặn bã đó đã khiến Tịch Tịch mang thai, trong khi nó mới chỉ 18 tuổi, vừa mới trưởng thành, đang ở độ tuổi đẹp nhất!" Khương Vân nghiến răng nghiến lợi, khi nhắc đến Nghiêm Vũ, ánh mắt bà đầy hận thù như lưỡi dao. Nếu Nghiêm Vũ đứng trước mặt bà lúc này, có lẽ bà đã đâm anh ta hàng chục nhát dao rồi.

Vân An có phần ngây ra, cậu trước đó đã tin tưởng câu chuyện từ phía Nghiêm Vũ nhưng giờ đây, Khương Vân đã lật đổ mọi thứ.

"Nhưng chỉ dựa vào điều này... cũng không thể chứng minh... Nghiêm Vũ là kẻ giết Nam Tịch." Vân An ngập ngừng nói.

Khương Vân như bị giẫm phải đuôi, cả người bật dậy, vừa khóc vừa nhìn Vân An chằm chằm, nói: "Ngoài cậu ta ra thì còn ai vào đây? Tuy rằng bình thường Tịch Tịch hay trốn học để đi chơi với đám côn đồ kia cùng Nghiêm Vũ, nhưng nó không thực sự thân thiết với bọn chúng, cũng không gây thù oán gì với ai. Hơn nữa, Tịch Tịch chỉ là một học sinh chưa bao giờ ra khỏi trường. Nó có thể có thù oán gì với ai đến mức kẻ đó phải giết nó?

Ngoài Nghiêm Vũ, còn có thể là ai khác?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!