◎ Mất đi ◎
Nghiêm Vũ không muốn tiếp tục nhắn tin với Vân An. Khi nói đến chuyện của Nam Tịch, anh ta luôn rất cẩn thận và nghiêm túc. Anh ta hẹn gặp Vân An sau mười phút ở cổng trường.
Thời gian không đợi ai, ba người cùng Trương Nguyệt Hoan chào tạm biệt rồi chạy về phía cổng trường. Khi xuống đến tầng dưới, Vân An đột ngột dừng lại, quay đầu hỏi Trương Nguyệt Hoan: "Nam Tịch... từng nói về thân phận của bạn trai của cô ấy, chuyện này, ba Nam Tịch có biết không?"@ThThanhHinVng
Trương Nguyệt Hoan đứng trên cầu thang ngây người vì câu hỏi của Vân An. Cô cảm thấy câu hỏi này có chút kỳ lạ, nhưng vẫn gật đầu nói: "Biết, nhưng ông ấy đối xử với Nam Tịch cũng không tệ. Ông ấy chưa bao giờ hạn chế Nam Tịch, bất kể cô ấy làm gì ông ấy cũng ủng hộ. Ngay cả khi biết chuyện thân phận của bạn trai cô ta thì ông ấy cũng không phản đối."
Nói đến đây, Trương Nguyệt Hoan không kiềm được mà oán trách: "Đôi khi tôi còn cảm thấy ông ấy đối với Nam Tịch còn tốt hơn mẹ tôi đối với tôi. Dù thành tích của tôi có tốt như Nam Tịch, nhưng nếu tôi dám yêu sớm, còn dám nói có bạn trai với thân phận như vậy, chắc chắn mẹ tôi sẽ đánh chết tôi."
"Cô ghen tị với Nam Tịch... nhưng có lẽ Nam Tịch cũng ghen tị với cô." Vân An nói, mắt hơi chớp chớp, biểu cảm có chút buồn bã.
Trương Nguyệt Hoan ngơ ngác nhìn Vân An, không hiểu ý của cậu.
Không nói thêm gì nữa, Vân An cùng Nhậm Lê và Vu Du nhanh chóng đi xuống cầu thang rồi chạy về phía cổng trường. Nhưng chưa đi xa, họ đã thấy một bóng dáng quen thuộc phía trước.
Đó là cô chủ nhiệm Khương Vân của họ. Tóc dài đen nhánh của cô búi gọn phía sau đầu, vai trái đeo một chiếc túi da đen, mặc áo sơ mi trắng ngắn tay và váy ôm màu đen dài đến đầu gối. Cúc áo sơ mi được cài kín cẩn thận, chân mang đôi giày đen bóng. Phong cách rất chuyên nghiệp, đúng với tính cách của Khương Vân: nghiêm túc, luôn nỗ lực hết mình trong công việc.
Thấy cô ở phía trước, ba người Vân An chậm bước lại. Khương Vân từng cảnh báo Vân An không được dính líu vào cái chết của Nam Tịch và Vân An không muốn bị cô bắt gặp khi gặp Nghiêm Vũ ở cổng trường.
Vì vậy, cả ba quyết định chờ đến khi Khương Vân bắt taxi rời khỏi mới dám ra cổng. Nghiêm Vũ đã đứng đợi họ từ trước, gần cửa hàng siêu thị gần cổng trường.
Nghiêm Vũ mặc một bộ đồng phục học sinh chỉn chu, đứng trước siêu thị, trông không hề phù hợp với môi trường xung quanh, thu hút ánh mắt của nhiều học sinh qua lại. Nhưng anh ta chẳng mảy may để ý, đứng dựa vào cổng. Khi thấy Vân An và hai người nữa đến, anh ta lập tức đứng thẳng.
Thấy hai người lạ đi cùng Vân An, sắc mặt Nghiêm Vũ lập tức tối lại. Anh ta đã cảnh báo Vân An không được tiết lộ chuyện Nam Tịch lớn lên ở cô nhi viện cho bất kỳ ai, vậy mà cậu lại không giữ lời!
Nhậm Lê nhận ra sự khó chịu của Nghiêm Vũ, chủ động giải thích: "Tôi và Vu Du cũng là bạn của Nam Tịch."@ThThanhHinVng
Trên đường tới đây, ba người đã bàn bạc với nhau. Sau này có thể Nhậm Lê và Vu Du sẽ phải tiếp xúc nhiều với Nghiêm Vũ nên họ quyết định nói dối rằng hai người cũng là bạn của Nam Tịch.
Để tránh bị nghi ngờ, Nhậm Lê còn nhắc thêm về chuyện gia đình của Nam Tịch để tăng độ tin cậy. Nghiêm Vũ dù trông dữ dằn, nhưng dù sao cũng chỉ là một cậu thiếu niên mới lớn, chưa va chạm nhiều với xã hội. Anh ta không nghi ngờ gì thêm và lập tức tin lời Nhậm Lê.
"Cậu... cậu hôm nay đi học à?" Vân An nhìn bộ đồng phục của Nghiêm Vũ, trông như vừa từ trường học về.
Nghiêm Vũ khẽ gật đầu. Anh ta rút từ túi quần ra một điếu thuốc nhưng không châm lửa, chỉ đưa lên mũi ngửi rồi cất lại vào túi. Sau đó lại lấy từ túi khác ra một hộp kẹo cao su, lấy hai viên cho vào miệng và đưa cho Vân An cùng hai người kia xem họ có muốn ăn không.
Nghiêm Vũ không chỉ chăm chỉ đi học, mà còn bắt đầu kiêng thuốc lá.
"Cậu nói với tôi lần trước cũng không sai, tôi muốn thay đổi bản thân vì Nam Tịch, mà ngay cả khi có cố gắng, tôi cũng chẳng cố gắng hết sức được." Nghiêm Vũ cười tự giễu. "Nếu lúc đó tôi có thể trở thành người xuất sắc như Nam Tịch, tôi chắc chắn sẽ không chia tay cô ấy, và kẻ đã giết Nam Tịch cũng không thể lấy danh nghĩa của tôi để hẹn cô ấy ra gặp mặt."
Khi Nghiêm Vũ nói những lời này, trông anh ta có vẻ như đang cười nhưng đôi mắt thì lại như đang khóc.
"Bây giờ tôi học hành đàng hoàng, tuy rằng có thể tôi mãi mãi không đạt được tầm cao như Nam Tịch, nhưng ít ra cũng tốt hơn trước. Nếu cô ấy trên trời có linh, thấy tôi như thế này, có lẽ sẽ vui một chút."
Vân An không biết phải an ủi Nghiêm Vũ thế nào, trong lòng cảm thấy rất phức tạp. Cậu suy nghĩ một lúc, cố gắng tìm lời an ủi Nghiêm Vũ, nhẹ nhàng hỏi: "Hồi nhỏ... cậu và Nam Tịch... cùng sống trong trại trẻ mồ côi sao?"
Nghiêm Vũ gật đầu, thoải mái thừa nhận.
"Cậu không cần phải tỏ ra cẩn thận với tôi, lớn lên trong trại trẻ mồ côi chẳng có gì đáng xấu hổ. Tôi cũng không coi đó là điều nhục nhã, nếu không có trại trẻ, có lẽ tôi đã chết lâu rồi. Tuy nhiên, tôi và Nam Tịch không giống nhau, cô ấy từ nhỏ đã được ba mẹ hiện tại nhận nuôi mang đi, còn tôi thì không ai muốn. Trại trẻ nuôi nấng tôi và cho tôi học hành đến tận bây giờ, khi tôi đã trưởng thành."@ThThanhHinVng
"Tôi... tôi vẫn luôn nghĩ rằng Nam Tịch những năm qua sống rất tốt, vì tôi có ấn tượng rất sâu sắc với cặp vợ chồng đã nhận nuôi cô ấy. Họ ăn mặc rất tinh tế, nói chuyện cũng rất dịu dàng, có học thức. Sau này tôi biết ba của Nam Tịch rất giàu có nhưng cô ấy chưa bao giờ nói với tôi về hoàn cảnh gia đình, vậy mà hóa ra là như thế này."
Nói đến đây, biểu cảm của Nghiêm Vũ trở nên rất đau khổ và hối hận. Chuyện ba mẹ Nam Tịch ly hôn và ba cô tái hôn, anh ta mới biết được từ Nhậm Lê kể lại.
Trước đây, anh ta chỉ biết rằng mối quan hệ của Nam Tịch với ba mẹ không tốt nhưng anh ta không ngờ tình hình lại tệ đến vậy.
Việc ba mẹ ly hôn đã là một cú sốc lớn với một đứa trẻ ruột thịt, huống chi Nam Tịch chỉ là đứa trẻ được nhận nuôi, không có mối quan hệ máu mủ để làm chỗ dựa, cũng không có tình cảm gần gũi từ thời gian chung sống lâu dài. Ở trong gia đình này, Nam Tịch phải sống cẩn trọng đến mức nào.
"Cậu có biết vẽ không?" Nhậm Lê hỏi. "Cậu có thể giúp chúng tôi vẽ lại hình ảnh của mẹ nuôi Nam Tịch không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!