◎ Phục tùng vô điều kiện ◎
Thấy Nhậm Lê có vẻ lo lắng, Vu Du hoảng hốt vài giây, cảm thấy có chút khổ sở nhưng ngay lập tức hồi phục tinh thần, cô lùi lại một bước, cảnh giác nhìn Nhậm Lê. Dù Nhậm Lê và Vân An nói gì đi nữa, cô cũng không chịu cởi đôi giày trên chân ra. Nhậm Lê cũng không thể ép buộc, chỉ có thể tạm thời rời khỏi cô và tìm cách khác.
May mắn là trời không tuyệt đường người. Vào buổi chiều hôm đó, lớp Ba có một tiết thể dục, Vu Du không thể mang đôi giày này đi học. Trong giờ ăn trưa, Nhậm Lê đã xin phép Khương Vân nghỉ học và mua một đôi giày thể thao màu trắng mới gần trường.@ThThanhHinVng
Nhưng hôm nay, hành động của Vân An và Nhậm Lê khiến Vu Du cảm thấy lo lắng. Nhậm Lê sợ Vu Du không chịu thay giày nên đã gọi tiểu Thanh từ lớp Ba đến hỗ trợ, nói rằng đây là đôi giày mà cô chuẩn bị cho Vu Du.
Hiện giờ, ở phó bản《 Trường Trung học số 1 》này mặc dù còn bảy người chơi nhưng ngay khi mới vào phó bản đã có một người chạy trốn, hiện giờ còn đang ở bệnh viện và chưa rõ sống chết. Ba mẹ Trần Thanh Lâm đã xin nghỉ cho anh ta nên giờ anh ta không có mặt ở trường. Trong trường hiện chỉ còn lại nữ sinh của lớp Hai và lớp Ba, còn lớp Một là Vân An, Nhậm Lê và Vu Du.
Trong vài ngày qua, nhiệm vụ chủ yếu dựa vào ba người trong lớp Một. Vân An và những người khác luôn kịp thời chia sẻ thông tin mới với hai nữ người chơi khác, vì vậy Nhậm Lê đã cầu cứu tiểu Thanh từ lớp Ba và Nguyên Nguyên từ lớp Hai hỗ trợ, giúp Vu Du cởi đôi giày thuộc về Nam Tịch.
Nguyên Nguyên có vóc dáng không cao, nhỏ nhắn và có vẻ rất nhút nhát. Khi Nhậm Lê chưa kịp nói xong, cô đã khóc, thân thể run rẩy. Nhậm Lê và Vân An bất đắc dĩ, chỉ có thể đặt toàn bộ hy vọng vào tiểu Thanh.
Dù tiểu Thanh cũng sợ, nhưng cô biết rằng nếu không có Nhậm Lê, Vân An và Vu Du, chỉ dựa vào mình cô và Nguyên Nguyên thì tuyệt đối không thể thoát khỏi tình huống này. Nên cô mặc dù sợ nhưng vẫn đồng ý giúp đỡ.
Mọi việc diễn ra suôn sẻ hơn dự kiến. Đối diện với nữ sinh, Vu Du dần buông lỏng cảnh giác. Hơn nữa, với lý do hợp lý mà tiểu Thanh đưa ra, Vu Du đã thay đôi giày mới Nhậm Lê mua trong tiết thể dục buổi chiều và đặt đôi giày đỏ thuộc về Nam Tịch dưới ghế dựa.
Trước giờ thể dục, tất cả học sinh lớp một đều xuống lầu đi tới sân thể dục. Nhậm Lê và Vân An đợi cho tất cả mọi người đi hết rồi mới vào lớp, mang theo đôi giày của Vu Du để ở dưới ghế.
Không vội vàng xử lý ngay đôi giày, Vân An cẩn thận đánh giá một chút. Đối với cậu, đôi giày này vừa lạ vừa quen, nhìn qua có vẻ như là một đôi giày rất bình thường nhưng càng xem, Vân An càng cảm thấy đôi giày màu đỏ này chói mắt quá mức, giống như mũi tên nhọn đâm vào tâm trí.
"Đôi giày Nam Tịch đang mang chính là đôi này sao?" Nhậm Lê nghiêm túc nói.
Vân An gật đầu, cả hai không có thời gian chậm trễ. Nhậm Lê dùng túi màu đen bọc đôi giày lại, mang đến nơi thu gom rác của trường và trực tiếp ném đi.
Nhìn đôi giày đỏ xinh đẹp biến mất trong đống rác, Vân An mím môi, hy vọng rằng hành động này có thể hữu ích và cứu được Vu Du một mạng.
Nhưng sau khi Nhậm Lê ném đôi giày xong, anh ta cảm thấy hối hận. Anh ta không quan tâm đến việc bẩn thỉu nên đã lấy đôi giày từ đống rác ra, rồi từ túi quần móc ra một cái bật lửa. Vân An đoán được ý định của anh ta, hoảng hốt ngăn cản Nhậm Lê.@ThThanhHinVng
Nhậm Lê muốn đốt đôi giày này.
"Đây là giày của Nam Tịch... Nam Tịch." Vân An nói càng lúc càng lo lắng. "Sẽ có... sẽ có nguy hiểm."
Nhậm Lê hiểu ý Vân An. Đây là giày của Nam Tịch, nếu tùy tiện đốt thì rất có khả năng sẽ dẫn đến sự trả thù của Nam Tịch, và Nhậm Lê có thể sẽ gặp nguy hiểm.
"Vân An, tôi không thể cứ như vậy mãi." Nhậm Lê kiên quyết gỡ tay Vân An ra. "Chỉ có đốt thì tôi mới có thể an tâm."
Có thể Nhậm Lê sẽ gặp nguy hiểm nhưng Vu Du lại có khả năng phải gánh chịu nhiều hơn.
Đôi giày đỏ bị thiêu trong ánh lửa, da giày bị ngọn lửa cắn nuốt phát ra một mùi hôi thối khó chịu, khói đen từ từ bay lên. Vân An bị sặc đến mức phải lùi lại hơn mười mét nhưng Nhậm Lê dường như không hề để ý, cậu ta chỉ lẳng lặng đứng đó, chờ đợi cho đôi giày bị thiêu cháy hoàn toàn trước khi cùng Vân An rời đi.
Sau giờ thể dục, Vu Du trở lại lớp học, Nhậm Lê và Vân An đi theo sau, nhìn cô cau mày đánh giá chỗ ngồi, trong lòng bất chợt dấy lên cảm giác lo lắng.
Đôi giày đỏ đã bị Nhậm Lê thiêu hủy.
Nhưng Vu Du chỉ đánh giá một chút rồi ngồi xuống, không nhìn đôi giày cũng không sốt ruột. Ngược lại, khi Nhậm Lê và Vân An vào lớp, cô lập tức tươi cười, giơ tay gọi hai người lại nói: "Này, hai người sao lại như vậy? Sao không để ý đến tôi?"
"Mới rồi trong giờ thể dục tôi đã muốn tìm hai người nói chuyện, nhưng kết quả hai người đều không thấy."
Vu Du nhìn hai người với vẻ nghi hoặc: "Sao sắc mặt của hai người lại kỳ quái như vậy? Có phải có chuyện gì giấu tôi không?"
Vu Du dường như đã lấy lại vẻ tự nhiên ban đầu. Nhậm Lê suýt nữa không kiềm chế được sự kích động trong lòng, cậu ta hít sâu một hơi, nghiêm túc nhìn Vu Du và hỏi: "Cô, cô còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"@ThThanhHinVng
"Cậu... cậu đột nhiên hỏi cái này làm gì?" Vu Du bỗng đỏ mặt, ngại ngùng liếc nhìn Vân An bên cạnh, nhỏ giọng nói với Nhậm Lê: "Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không phải ở phòng tân hôn sao?"
Đó là lần Vu Du thứ hai vào phó bản. Mặc dù có chút kinh nghiệm ít ỏi nhưng cô vẫn giống như chim sợ cành cong, vừa mở mắt đã thấy mình giả dạng thành tân nương, còn người chồng mới cưới cùng cô là Nhậm Lê.
Không cần hỏi, chỉ cần nhìn thấy vẻ mặt vui mừng và kích động của Nhậm Lê, Vân An đã biết Vu Du chắc chắn trả lời đúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!