Chương 37: Trường Trung học số 1 (15)

◎ Cảnh cáo ◎

Vì Hoa Cương cố tình gây ra chuyện này, cả đêm Vân An không ngủ ngon được. Ngay cả trong giấc mơ, cậu vẫn nghe thấy tiếng bước chân vội vã của ba Vân cùng với tiếng tim đập mạnh của chính mình, xen lẫn với cảm giác đau nhẹ ở xương quai xanh, như thể cậu đang trở lại góc tối hôm qua, nơi ánh sáng mờ nhạt chiếu lên.

Sáng hôm sau khi đến trường, Vân An vẫn còn lơ đãng cho đến khi Nhậm Lê bảo rằng Trần Thanh Lâm không đến lớp. Cậu ta đã hỏi cô giáo chủ nhiệm Khương Vân và được biết rằng phụ huynh của Trần Thanh Lâm đã xin phép cho anh ta nghỉ học. Dù vậy, Nhậm Lê vẫn lo lắng.

Dù không ưa gì Trần Thanh Lâm nhưng trò chơi này khác với những NPC thông thường, tất cả người chơi đều là người thật. Nếu Trần Thanh Lâm thực sự đã chết...@ThThanhHinVng

Vân An khẽ nhíu mày, kể lại với Nhậm Lê và Vu Du về việc tối hôm qua Trần Thanh Lâm tìm cậu dưới nhà, nhấn mạnh rằng ba mẹ của Trần Thanh Lâm luôn theo dõi vị trí của anh ta qua một ứng dụng định vị trên điện thoại.

"Cậu ta... cậu ta không phải là học sinh tiểu học mà còn bị giám sát từng bước như vậy sao?" Vân An cắn môi và nói, cảm giác ngày càng kỳ lạ khi nhớ lại sự kích động của ba mẹ Trần Thanh Lâm tối hôm qua.

Nhậm Lê suy nghĩ một chút và gật đầu: "Đúng là có gì đó không bình thường."

Nhắc đến ba mẹ, Vu Du như mở ra cuốn băng ghi âm, buồn bã nói: "Các cậu không ai khổ bằng tôi đâu. Trong phó bản này, cái gọi là ba mẹ của mình quản lý mình còn chặt hơn nữa. Ở nhà như bị giam, còn ở trường thì thoải mái hơn chút."

Vân An không khỏi nghĩ thầm rằng không chỉ mình cậu gặp hoàn cảnh như vậy, hóa ra mọi người đều giống nhau. Nhậm Lê cũng có vẻ đang suy tư điều gì đó sau khi nghe Vu Du nói.

Vu Du bắt đầu than thở: "Chờ khi kết quả thi xuống, mình còn không biết phải đối diện với ba mẹ thế nào. Chắc chắn mình rớt ít nhất hai mươi hạng."

Nhìn vẻ mặt rầu rĩ của Vu Du, Vân An tốt bụng an ủi: "Lớp 12 có tổng cộng bốn lớp, dù cậu có tụt... tụt xuống hai mươi hạng cũng không quá nghiêm trọng."

Vu Du càng thêm buồn bã, thở dài nói: "Mình không lo xếp hạng toàn trường, mình nói là xếp hạng trong lớp cơ."

Vân An ngừng lại, trong lớp Một chỉ có khoảng 40 học sinh, nếu Vu Du tụt hai mươi hạng, cũng gần như đứng cuối lớp rồi. Dù vậy, nếu so sánh với toàn khối, cô vẫn nằm ở mức trung bình.

Tuy nhiên, vì sắp đến kỳ thi đại học, ba mẹ chỉ muốn con cái đạt thành tích cao, chỉ cho phép tiến bộ chứ không cho phép thụt lùi.

Vân An nhớ lại từ khi bước vào phó bản này, Vu Du cũng không chú tâm vào học tập. Cậu nghĩ có thể điều này liên quan đến thân phận của Vu Du.

Quả nhiên, Vu Du thở dài và nói: "Thôi không nói nữa, dù sao tôi cũng không phải kiểu người có thể bất ngờ lội ngược dòng đứng đầu kỳ thi. Tôi..."

Nói đến đây, Vu Du nhận ra ánh mắt của Nhậm Lê đang nhìn chằm chằm nên vội ngừng lại, không nói thêm gì về thân phận của mình nữa. Cô cười gượng với Vân An.

Vân An giả vờ như không hiểu rồi chuyển sang chủ đề khác.@ThThanhHinVng

Càng gần đến kỳ thi đại học, áp lực càng nặng nề. Kỳ thi thử toàn trường lần ba cũng sắp đến. Trong giờ tự học, giáo viên thay phiên nhau giải đáp thắc mắc cho học sinh.

Vu Du dù có chút lo lắng về thành tích của mình, đã dồn chút tâm trí vào việc học. Cô cũng chủ động hỏi giáo viên tiếng Anh giải đáp thắc mắc của mình. Sau khi giáo viên giải thích xong và chuông tan học vang lên, anh không vội rời đi mà cầm lấy một tờ giấy A4 nằm dưới cùng trên bàn Vu Du.

"Vu Du, em vẽ đôi giày này giống quá, bây giờ các cô bé nhỏ tuổi đều thích loại giày da này sao?" Thầy giáo sau giờ học cũng nhẹ nhàng một chút, cầm tờ giấy A4 hỏi bâng quơ.

Vu Du ngây người ra một lúc, theo bản năng quay đầu lại nhìn về phía Vân An ngồi sau.

Tờ giấy A4 trong tay thầy giáo chính là bức vẽ của Vân An, khi đó dùng để xác nhận đôi giày đỏ của Nam Tịch, bức vẽ đôi giày mà Vân An đã nhìn thấy trong phòng vệ sinh.

"Thầy ơi... Thầy đã từng nhìn thấy đôi giày này sao?" Vân An dò hỏi, cậu chắc chắn rằng thầy đã từng thấy qua, nếu không sẽ không nói rằng bức vẽ quá giống.

Thầy giáo gật đầu, anh nhìn các học sinh trước mặt, hơi ngượng ngùng nói: "Trước đây thầy thấy cô Khương cũng mua đôi giày này, giờ Vu Du lại vẽ đôi giày này, có phải nó đang rất thịnh hành không? Nếu nó đang hot, chắc thầy cũng nên mua cho bạn gái mình một đôi..."

Câu tiếp theo Vân An không còn tập trung lắng nghe nữa, Vu Du thì vội vàng nói vài câu để tạm biệt giáo viên tiếng Anh rồi bất ngờ quay sang Vân An, mắt mở to kinh ngạc: "Vân An! Cậu nghe rõ không? Cô Khương đã mua đôi giày này!"

Nhậm Lê thấy động tĩnh, cũng bước lại gần. Nghe rõ lời của Vu Du, cậu ta cũng ngạc nhiên hỏi Vân An: "Có thể nào hôm đó trong phòng vệ sinh, người cậu nhìn thấy không phải là Nam Tịch mà là cô Khương không?"

Vân An thong thả nhưng kiên định mà lắc đầu, không cần nói đến việc trường đã quy định không được mặc quần áo hoặc giày dép quá nổi bật, các giáo viên càng phải làm gương tốt. Hơn nữa, mặc dù cô Khương nhìn trẻ trung như ngoài 30 nhưng thực tế cô đã ngoài 40 rồi, đôi giày đỏ này chỉ phù hợp với các cô bé tuổi teen thôi.

"Thi thể của Nam Tịch... đã mất tích." Vân An nói: "Có thể nào đôi giày da trên chân cô ấy... là do cô Khương mua cho?"

"Ý cậu là, sau khi Nam Tịch chết, cô Khương đã đi xem thi thể cô ấy, thậm chí còn mua cho cô ấy đôi giày đỏ này? Và giờ Nam Tịch đang mang đôi giày đó mà xuất hiện?" Vu Du hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!