◎ Sự thị uy đếm ngược ◎
Đôi mắt trong sáng của Vân An lấp lánh như ánh nai con lạc đường, phản chiếu rõ ràng khuôn mặt của Nhậm Lê. Cậu như thể gặp phải tình huống rất khó xử, cúi đầu do dự một lúc rồi mới từ từ nói: "Tôi... tôi đoán được."
Vân An không có nhiều cảm xúc về cái chết của Trần Trí. Cậu biết Trần Trí không thích mình vì Khúc Lị, người mà Trần Trí thầm thích.
Nhưng trong lớp, có rất nhiều nam sinh thích Khúc Lị, Trần Trí chỉ là một trong số đó. Gã không có cách nào đuổi hết những người thích Khúc Lị nên chỉ có thể bắt nạt những người yếu hơn, như Vân An.
Đặc biệt là những ngày gần đây, khi Khúc Lị và Hoa Cương thân thiết, Vân An là bạn của Hoa Cương, cậu có thể cảm nhận được ánh mắt đầy căm ghét của Trần Trí, gần như muốn xuyên thủng cậu.@ThThanhHinVng
"Ai chà, đoán được không phải là chuyện bình thường sao? Không mặc đồng phục, yêu sớm, bắt nạt trong trường học, những hành vi này đều vi phạm nội quy." Vu Du nhận ra không khí căng thẳng, chủ động mở lời xoa dịu. "Nam Tịch sẽ xử lý những học sinh vi phạm nội quy, chúng ta đã sớm biết chuyện này mà."
Nhậm Lê thu ánh mắt lại, cậu ta biết Vân An chưa nói hết nhưng cũng không muốn ép cậu. Chỉ cần Vân An không giấu manh mối liên quan đến nhiệm vụ thì ai trong trò chơi này mà chẳng có bí mật riêng?
Trước khi phát hiện ra cái chết của Trần Trí, Nhậm Lê đã nhận thấy Vân An có gì đó không ổn. Cậu trông rất hoảng loạn, như thể là người đầu tiên biết rằng Trần Trí đã chết.
Việc đoán rằng Trần Trí sẽ chết và biết chắc chắn ngày Trần Trí sẽ chết, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Thấy Nhậm Lê không truy hỏi thêm, Vân An thở phào nhẹ nhõm rồi tập trung trở lại vào câu hỏi mà Vu Du đã nêu ra.
Trương Nguyệt Hoan là người từng bắt nạt Nam Tịch lúc cô còn sống, vậy tại sao sau khi chết, Nam Tịch lại không giết cô ta?
Ba người nhìn nhau, Nhậm Lê trầm ngâm hồi lâu nhưng vẫn không tìm ra câu trả lời.
"Trừ khi... Nam Tịch... không muốn giết Trương Nguyệt Hoan." Vân An nói.
"Không thể nào..." Vu Du gãi đầu, có vẻ ngạc nhiên. Dù rằng cô cũng có chút đồng cảm với Trương Nguyệt Hoan nhưng nếu nói Nam Tịch còn có tình cảm với mẹ thì Trương Nguyệt Hoan thực sự chẳng có gì cả.
Tuy nhiên, việc cô ta bắt nạt Nam Tịch rõ ràng là sai, gia cảnh bất hạnh không thể là lý do để đi bắt nạt người khác.
"Không có gì là không thể cả." Nhậm Lê bỗng lên tiếng, cậu ta đồng ý với Vân An. "Nếu Nam Tịch thực sự ghét Trương Nguyệt Hoan thì cô ấy đã không làm ngơ trước hành vi bắt nạt của Trương Nguyệt Hoan. Với tính cách của Nam Tịch, chắc chắn cô ấy sẽ phản công mạnh mẽ." Nhưng Nam Tịch đã không làm vậy.
Theo lời kể của Trương Nguyệt Hoan, thỉnh thoảng cô ta sẽ cố tình gây khó chịu cho Nam Tịch, như bôi keo lên bàn của cô ấy hoặc mách lẻo với giáo viên về việc Nam Tịch trốn học.
Nam Tịch rõ ràng biết rằng Trương Nguyệt Hoan làm những việc này, nhưng cô ấy lại giả vờ như không thấy.
"Nhưng mà..." Vu Du vẫn cảm thấy bối rối nhưng cuộc trò chuyện của ba người nhanh chóng bị cắt ngang. Trần Thanh Lâm lao tới như thể vừa gặp ma, bước đi loạng choạng, mặt mũi tái nhợt như vừa bôi phấn trắng, không còn chút máu.
"Trần Trí... cậu ấy đã chết." Trần Thanh Lâm nắm chặt cánh tay của Nhậm Lê, đồng tử rung lên, răng va vào nhau lập cập, cả người chìm trong cơn hoảng loạn tột cùng.
Vu Du vốn đã không ưa gì Trần Thanh Lâm từ trước vì những tranh cãi trước đây, cho rằng anh ta chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng nên lời nói của cô cũng không khách sáo, còn trợn mắt nói: "Bây giờ chắc cả trường đều biết Trần Trí đã chết."@ThThanhHinVng
"Tại sao cậu ấy lại chết?" Trần Thanh Lâm không để ý đến Vu Du, mắt nhìn chằm chằm vào Nhậm Lê, hoảng hốt nói: "Còn Khúc Lị thì sao? Có phải vì cô ấy có mâu thuẫn với Nam Tịch nên Nam Tịch mới giết cô ấy đúng không?"
Không đợi Nhậm Lê trả lời, Trần Thanh Lâm đã lẩm bẩm, mắt vô hồn: "Đúng rồi, chắc chắn là như thế. Vì Khúc Lị từng mâu thuẫn với Nam Tịch nên Nam Tịch mới giết cô ấy. Trần Trí cũng vậy, cậu ta đứng về phía Khúc Lị, nên cậu ta đã chết."
"Cậu đang nói bậy cái gì thế?" Vu Du chán nản nói. "Trần Trí chết vì bắt nạt học sinh, Khúc Lị chết vì cô ấy yêu sớm!"
"Họ đều vi phạm nội quy của trường."
Yêu sớm như một thanh kiếm dài sắc bén cắm sâu vào trái tim Trần Thanh Lâm. Đột nhiên, tính cách của anh ta thay đổi dữ dội, trở nên cực kỳ kích động, đôi mắt đỏ ngầu, anh ta gắt gao nhìn Vu Du và quát lớn: "Yêu sớm là cái gì? Thế nào mới được coi là yêu sớm? Yêu sớm thì cũng sẽ chết sao? Sao có thể như vậy được!"
"Tôi... tôi không phải học sinh trung học, tôi là người trưởng thành rồi. Tôi yêu đương thì không phải là yêu sớm đúng không!" Trần Thanh Lâm nói càng lúc càng nhanh, đến câu cuối thì gần như bật khóc.
Nhậm Lê, Vân An và Vu Du nhìn nhau, phản ứng của Trần Thanh Lâm đã nói lên tất cả.
"Cậu... cậu đừng kích động, cứ từ từ nói." Vân An tốt bụng lên tiếng nhưng ngay lập tức bị Trần Thanh Lâm phản bác mạnh mẽ, giọng anh ta run rẩy vì lo lắng: "Tôi sao có thể không lo lắng chứ! Gần đây tôi có qua lại với Liễu Linh, cô ấy đã bày tỏ với tôi nhưng tôi chưa đồng ý, chúng tôi không ở bên nhau!"
"Không ở bên nhau thì không tính là yêu sớm, đúng không? Đúng không?" Trần Thanh Lâm nắm chặt tay Nhậm Lê, hét lên như muốn gấp rút có được một câu trả lời chắc chắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!