◎ Bá vương trường học ◎
Trong nháy mắt, phòng học rơi vào sự im lặng như chết, mọi ánh mắt không kiểm soát được mà đều hướng về phía Trần Trí.
Nghe lời Hoa Cương nói, Vân An cũng theo bản năng nhìn về phía Trần Trí. Trần Trí sắc mặt trắng bệch, một đôi mắt đầy phẫn hận trừng Hoa Cương rồi lại nhìn về phía Vân An. Đôi mắt gã vẩn đục, tròng mắt đỏ ngầu và trong ánh mắt tràn đầy sự căm thù, như thể muốn lột da xẻ thịt Vân An.
Ngón tay thon dài của Hoa Cương nhẹ nhàng chạm vào mặt Vân An rồi hắn hơi dùng sức để buộc Vân An quay đầu nhìn về phía mình. Hoa Cương nhướng mày, cười nói: "Loại người sắp chết như vậy, An An không cần phải bận tâm nhìn đến đâu."@ThThanhHinVng
Hoa Cương trở về lớp của mình nhưng Vân An thì không thể yên tâm. Những lời nói của Hoa Cương khiến cậu luôn cảm thấy bất an, vì cậu biết Trần Trí sẽ chết nhưng không biết gã sẽ chết khi nào. Cả buổi sáng, Trần Trí ngồi yên lặng tại chỗ, không còn dám quấy rối Vân An nữa, giống như thật sự đã bị Hoa Cương hù dọa từ buổi tự học.
Sau khi ăn trưa, các học sinh theo thói quen nghỉ trưa nửa tiếng trong phòng học. Đối với học sinh lớp 12, từng phút giấc ngủ đều rất quý giá. Vừa đến giờ nghỉ trưa, chỉ mới dựa lưng vào bàn không bao lâu đã có thể nghe thấy tiếng ngáy rì rầm của vài cậu học sinh nam.
Phòng học che rèm cửa hết cả, ánh mặt trời sáng rực bị chặn lại bên ngoài. Bên trong phòng học mát mẻ và yên tĩnh. Vân An vốn không buồn ngủ, nhưng vừa mới gục xuống bàn thì cơn buồn ngủ ập đến và cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Giống như chỉ mới chợp mắt một lát, nhưng khi tỉnh dậy, Vân An cảm thấy lạnh. Một cơn lạnh bất ngờ bao quanh lấy cậu, trong cái nắng đầu hè mà cậu lại lạnh đến mức răng va lập cập, cảm giác lạnh thấu xương.
Lúc vừa tỉnh dậy, Vân An còn hơi mơ màng, nhưng khi cảm nhận được cơn lạnh này, cậu lập tức tỉnh táo hoàn toàn. Vân An gục đầu xuống bàn, mặt chôn trong tay, không dám cử động. Cơn lạnh này, cậu rất quen thuộc.
"Kẹt" một tiếng, cửa phòng học bị ai đó đẩy ra. Ánh mặt trời chói chang bên ngoài tràn vào phòng, thậm chí còn chiếu lên lưng Vân An nhưng cậu lại không cảm nhận được chút hơi ấm nào, chỉ có cơn lạnh vô tận.
Như thể đang ở trong băng giá, cả phòng học yên lặng đến nỗi Vân An không thể nghe thấy bất kỳ tiếng động nào từ bạn học. Cậu chỉ có thể nghe thấy hơi thở chậm và căng thẳng của chính mình.
Sau đó, tiếng giày cao gót quen thuộc vang lên, "lộc cộc, lộc cộc" giống như một loại ma chú đòi mạng. Nam Tịch đến rồi.
Vân An chỉ dám cúi đầu nhìn xuống nền gạch dưới chân, không dám thở mạnh. Tiếng bước chân "lộc cộc" ấy chầm chậm vang lên trong phòng học, như thể đang dạo bước qua từng dãy bàn ghế.@ThThanhHinVng
Tim Vân An đập mạnh vì lo lắng, cậu lắng nghe thật kỹ những động tĩnh xung quanh. Nam Tịch đến rồi. Cô chậm rãi đi về cuối phòng học, đi qua toàn bộ lớp học, dừng lại ở dãy bàn gần cửa sổ.
Trần Trí ngồi ở phía cuối lớp và Vân An trong đầu tưởng tượng ra đường đi của Nam Tịch. Đột nhiên, không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ.
Tiếng bước chân "lộc cộc" bỗng dưng biến mất như thể chưa từng xuất hiện. Vân An dừng lại một chút, cậu biết Nam Tịch vẫn chưa rời đi vì cơn lạnh vẫn còn bao trùm căn phòng.
Cậu vẫn giữ nguyên tư thế, không dám nhúc nhích, thậm chí tay đã bắt đầu tê cứng. Khi Vân An đang định nhẹ nhàng thay đổi tư thế thì cậu nhìn thấy bằng khoé mắt một đôi giày đỏ không nên xuất hiện ngay bên cạnh mình.
Đôi giày da màu đỏ này không sạch sẽ như lần trước cậu nhìn thấy trong nhà vệ sinh, chúng dính đầy bụi bẩn và những vết không rõ ràng, và hiện đang đứng ngay bên cạnh cậu, mũi giày hướng thẳng về phía Vân An.
Vân An hoàn toàn ngây người, mãi đến giây phút này cậu mới nhận ra khi con người ở trong trạng thái khủng hoảng tột độ thì không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Bộ não tự kích hoạt cơ chế bảo vệ khiến cậu không thể suy nghĩ hay hành động. Cậu như một bức tượng, toàn thân cứng đờ.
Trong khoảnh khắc đó, cảm giác khó chịu trên cơ thể bị bản năng bỏ qua. Vân An gắt gao nhìn chằm chằm đôi giày da nhỏ màu đỏ trước mặt, không thể rời mắt.
Cậu cũng không dám cử động bất kỳ thứ gì, sợ rằng nếu ngẩng đầu lên, cậu sẽ thấy điều gì đó khủng khiếp...
Không biết bao lâu đã trôi qua, trong sự im lặng căng thẳng, đôi giày da nhỏ màu đỏ cuối cùng cũng thay đổi hướng. Vân An thở phào nhẹ nhõm nhưng ngay sau đó, cơn buồn ngủ không thể chống lại ập đến, cậu dùng hết sức véo vào lòng bàn tay mình.
Cơn đau trên cơ thể không thể làm dịu đi cơn buồn ngủ từ sâu trong não. Cậu thả lỏng một chút rồi ngất đi. Khi tỉnh lại, tiếng chuông chói tai báo hiệu kết thúc giờ nghỉ trưa đã vang lên.
Giờ nghỉ trưa kết thúc, năm phút nghỉ ngơi tại chỗ đã qua, giờ tự học buổi trưa sắp bắt đầu.
Vân An từ từ ngồi dậy, cậu xoa xoa mắt. Những bạn học đã ngủ đủ giờ đang vui đùa ồn ào trong lớp học, tiếng ồn ào kéo Vân An trở về với hiện tại. Cậu ngồi yên một lát, như thể cảnh tượng kinh hoàng mà cậu vừa thấy chỉ là một giấc mơ.
Có lẽ nó thực sự chỉ là một giấc mơ, suy nghĩ trong ngày rồi đêm đến nằm mơ thấy thôi.
Mọi thứ trong lớp học vẫn bình thường. Vân An nhìn về phía Trần Trí, gã vẫn nằm úp mặt xuống bàn, có vẻ như vẫn chưa muốn tỉnh dậy.
Vân An xoa xoa thái dương, cảm giác cơn đau từ lòng bàn tay khiến cậu hơi giật mình. Cậu từ từ mở bàn tay ra, thấy trong lòng bàn tay hằn hai vết ấn trắng như vầng trăng non. Biểu cảm của Vân An dần trở nên mơ hồ và hoang mang.@ThThanhHinVng
Đây... không phải chỉ là một giấc mơ trong giờ nghỉ trưa sao?
Nam Tịch thực sự đã đến? Thậm chí còn đến gần cậu?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!