Chương 33: Trường Trung học số 1 (11)

◎ Yêu sớm ◎

Thi thể của Khúc Lị treo cao trên màn chiếu, đôi mắt trừng lớn đến mức dường như sắp rơi ra khỏi hốc mắt.

Khuôn mặt tái nhợt của cô ta méo mó, vặn vẹo, giống như lúc còn sống đã chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng. Đầu cô ta bị treo lơ lửng, mười ngón tay loang lổ vết máu, trên người mặc một chiếc váy đỏ, trông như một hồn ma oán hận.

Trần Trí suýt chút nữa đối diện trực tiếp với thi thể của Khúc Lị, sợ hãi hét lên một tiếng, chân mềm nhũn, hốt hoảng chạy trốn nhưng mới chạy được nửa bước thì đã tè ra quần và ngã xuống ngay cạnh bục giảng, làm nước tiểu chảy ướt cả quần.

Trong vài giây, đầu óc mọi người dường như trống rỗng. Sau đó là tiếng hét kinh hoàng và khóc lóc vang lên không ngừng. Khương Vân với sắc mặt trắng bệch, cố gắng duy trì trật tự. Trong khi đó, Vân An ngồi bất động tại chỗ, hoàn toàn sững sờ.

Nếu đây không phải là ban ngày, nếu đây không phải là lớp Một thì Vân An chỉ biết nghĩ rằng cảnh tượng này giống hệt như lần họ nhìn thấy thi thể của Nam Tịch trong phòng học 601 tối hôm đó.@ThThanhHinVng

Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất là Khúc Lị vẫn đang đi đôi giày da đen của chính mình.

Khúc Lị đã chết, thi thể bị mắc kẹt trong màn chiếu, buộc lớp Một phải tạm dừng học. Chẳng mấy chốc, tiếng còi xe cảnh sát vang lên khắp trường, và các học sinh lớp Một được giáo viên dẫn ra khỏi lớp, tạm thời chuyển sang một phòng học khác.

Thi thể của Khúc Lị sẽ được cảnh sát đưa đi và nguyên nhân cái chết của cô ta sẽ được điều tra.

Vân An nghĩ đến Hoa Cương, trong lòng cảm thấy lo lắng. Tối qua gần như toàn trường đều biết Khúc Lị và Hoa Cương đã ở bên nhau. Sáng nay, Khúc Lị lại bị phát hiện chết trong trường học. Liệu cảnh sát có nghi ngờ Hoa Cương không?

Vân An biết rằng chuyện này chắc chắn không phải do Hoa Cương làm nhưng ở thời điểm hiện tại, hắn là người đáng nghi nhất.

Đây là lần đầu tiên Vân An cảm nhận được ý nghĩa của câu "mỗi giây trôi qua dài như một năm". Hết giờ học, cậu lập tức chạy về hướng lớp Bốn nhưng chưa kịp ra khỏi lớp thì đã bị Nhậm Lê và Vu Du kéo lại.

"Chuyện Khúc Lị chết là thế nào?" Nhậm Lê nghiêm túc hỏi.

Vu Du thì lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh, trong lòng đầy nỗi lo âu. Hôm nay chỉ có một NPC chết, nhưng ai biết ngày mai liệu có phải đến lượt họ, những người chơi?

Dù nhiệm vụ cấp C thường không có tỷ lệ tử vong quá cao nhưng trước cái chết, dù chỉ có 1% nguy cơ cũng đủ để khiến người ta sợ hãi.

"Cách chết này giống hệt như Nam Tịch." Vu Du run rẩy nói, đến mức hàm răng va vào nhau. Nhậm Lê an ủi cô bằng cách siết chặt tay và nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng để trấn an.

"Tối qua cô ấy còn ở bên Hoa Cương..." Vu Du lắp bắp nói nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị Vân An cắt ngang. Cậu kiên quyết lắc đầu: "Không phải Hoa Cương."@ThThanhHinVng

Lòng Vân An đã sớm bay về phía lớp Bốn. Cậu không thể nán lại dù chỉ một giây, lập tức xoay người chạy thẳng đến đó. Nhậm Lê và Vu Du vội vàng chạy theo. Trần Thanh Lâm đi chậm một bước, nhìn theo bóng ba người rời đi và thầm chửi một câu, giữa lông mày cũng hiện lên nét lo sợ.

Khi đến cửa lớp Bốn, mọi thứ vẫn bình thường, chỉ có điều Hoa Cương không có trong lớp. Vân An vừa hỏi mới biết rằng hắn đã bị gọi lên văn phòng.

Khi ba người đến trước cửa văn phòng, họ thấy vài viên cảnh sát đang đứng gác. Trước khi Vân An kịp lại gần, Hoa Cương đã cùng cảnh sát Hứa mà Vân An quen biết bước ra.

Thấy cảnh sát Hứa, Vân An có rất nhiều thắc mắc muốn hỏi nhưng lúc này tất cả sự chú ý của cậu đều dồn vào Hoa Cương. Cậu sốt sắng chạy đến trước mặt Hoa Cương và lo lắng hỏi: "Anh... Anh sao rồi?"

Hoa Cương chỉ mỉm cười nhẹ nhàng và lắc đầu: "Không sao."

Sau khi cảnh sát rời đi, Nhậm Lê và Vu Du tiến lại gần, kéo Vân An về đứng cùng họ. Hoa Cương là một NPC, hơn nữa còn là một NPC rất khả nghi.

"Hoa Cương, chắc cậu biết Khúc Lị đã chết rồi chứ?" Nhậm Lê nheo mắt, nhìn Hoa Cương với vẻ nghi ngờ.

Hôm qua còn thấy Hoa Cương và Khúc Lị tình cảm sâu đậm, vậy mà hôm nay Khúc Lị đã chết nhưng trên gương mặt của Hoa Cương lại không hề có chút dấu hiệu đau buồn.

"Cảnh sát đã đến, sao tôi lại không biết chứ." Hoa Cương dựa lưng vào bức tường trắng trên hành lang, gương mặt vẫn giữ nụ cười ấm áp, bình thản đến mức khiến Vân An cũng phải ngạc nhiên.

"Vậy tại sao cậu vẫn..." Vu Du vừa nói đến đó thì bị Nhậm Lê bịt miệng lại. Điều quan trọng nhất lúc này là phải tìm ra ai đã giết Khúc Lị.

Thật ra trong lòng Nhậm Lê đã có một phán đoán sơ bộ nhưng họ tìm Hoa Cương chỉ để xác nhận lại.

"Tối qua cậu ở bên Khúc Lị phải không? Hai người đã xin nghỉ buổi tự học tối qua. Sao cô ấy lại chết trong trường học?" Nhậm Lê không chút khách sáo hỏi, thậm chí thái độ còn có phần gay gắt.

Vân An mím môi, xoay người lại, đứng đối diện với Nhậm Lê, muốn lên tiếng bảo vệ Hoa Cương nhưng bị Hoa Cương nhẹ nhàng kéo tay áo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!