◎ Cảnh sau màn chiếu ◎
"Trần Trí!" Vu Du nổi giận đùng đùng, như một con sư tử nhỏ xù lông đứng dậy, định ra mặt cho Vân An: "Có phải cậu đã đặt con ếch chết lên bàn của Vân An không? Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi trò trẻ con như vậy hả!"
Bị gọi là "trẻ con", Trần Trí không chịu ngồi yên, biểu cảm trên mặt như vừa bị đổ một chậu mực đủ màu, gã chỉ vào Vu Du, giọng đầy tức giận: "Cậu lặp lại lần nữa thử xem!"
Nhậm Lê ngồi ở hàng ghế sau cũng cau mày chặt đến mức gần như thành một đường thẳng. Cậu ta cũng đứng dậy và không khí trong lớp lập tức trở nên căng thẳng như sắp bùng nổ.
Vân An cắn chặt môi, cố gắng kiềm chế không để nước mắt rơi. Cậu nhẹ nhàng kéo tay áo Vu Du, ra hiệu bảo cô đừng kích động. Sau đó, cậu nén sự kinh tởm và sợ hãi, lấy ra một gói khăn giấy từ trong cặp, cúi người nhặt con ếch chết bằng khăn giấy từ chân sau của nó.@ThThanhHinVng
Hành động của cậu thu hút sự chú ý của cả lớp. Ngay cả Trần Trí, người vừa nãy còn lớn tiếng, bây giờ cũng có chút chột dạ, mắt nhìn chằm chằm vào Vân An đang tiến lại gần. Gã hoảng hốt nói: "Cậu, cậu định làm gì?"
Vân An cố gắng không để ý đến cảm giác nhớp nháp dù đã dùng khăn giấy. Cậu bước đến bàn Trần Trí, đột nhiên ném con ếch chết lên bàn gã và hét lên từng chữ rõ ràng: "Trả! Lại! Cho! Cậu!"
Rồi cậu quay người bỏ đi.
Trần Trí ngồi đó chưa kịp phản ứng, thậm chí còn bị chân ếch đập vào mặt, máu từ con ếch dính lên mặt gã. Sau vài giây bàng hoàng, gã giận dữ chỉ vào Vân An, định nói gì đó nhưng bị Vu Du ngắt lời.
"Haha, đáng đời cậu, tự làm tự chịu!" Vu Du là người phản ứng đầu tiên, cô cố ý cười nhạo Trần Trí. Cả lớp lập tức cười ồ lên khiến Trần Trí tức điên lên nhưng không làm gì được, vì vốn dĩ gã không có lý do chính đáng. Gã trừng mắt nhìn Vân An, người mà trước đây gã nghĩ là nhút nhát, không ngờ hôm nay lại dám phản kháng!
Ánh đèn trong lớp chiếu lên quyển sách dính đầy máu, Vân An dùng khăn ướt lau đi lau lại nhưng vẫn không thể xóa hết vết máu. Cả ngày hôm đó tâm trạng cậu không được tốt, cho đến khi về nhà gặp ba mẹ.
Thấy đồng phục của Vân An bị dính máu, mẹ cậu lo lắng hỏi han và cuối cùng biết được chuyện gì đã xảy ra. Vân An không muốn kể cho ba mẹ nghe vì sợ họ lo lắng, nhưng phản ứng của ba làm cậu đứng sững.
"Vân An, tại sao con không thể hoà đồng với bạn bè trong lớp cho tốt?" Ba cậu đập tay xuống bàn khiến Vân An giật mình. Cậu vội giải thích: "Là họ... họ cố tình trêu chọc con."
Cậu và Trần Trí từ sau lần khám phá phòng học 601 đã không còn tiếp xúc, thậm chí cũng không nói với nhau mấy câu nhưng hôm nay rõ ràng là Trần Trí đã cố tình gây sự trước.
"Thế tại sao họ lại trêu chọc con? Không trêu người khác mà lại trêu con?" Ba cậu mắng: "Chẳng phải cũng do con có vấn đề sao!"
"Con..." Vân An nghẹn ngào, không biết nói sao cho phải. Lời mắng của ba còn làm cậu đau lòng hơn cả việc bị Trần Trí trêu chọc. Mắt cậu đỏ hoe, từ từ nói: "Con... không có vấn đề gì."
"Con không nhìn thấy vấn đề của mình! Ba đã bảo con rằng phải hoà đồng với bạn bè trong lớp, chủ động kết bạn. Nhìn con bây giờ xem, có tí nào ra dáng nam nhi không!" Ba cậu tiếp tục trách mắng, làm Vân An nghẹn đến không thở nổi. Cậu cảm thấy như có một tảng đá lớn đè nặng trong lòng. Cậu muốn phản bác nhưng chỉ yếu ớt nói: "Con... đã cố gắng kết bạn với Hoa Cương, nhưng... bố mẹ... không cho con chơi với cậu ấy."
Tên Hoa Cương như một điều cấm kỵ trong gia đình họ Vân. Nghe Vân An nhắc đến, ba cậu tức giận đến đỏ mặt. Dường như ông không bao giờ nghĩ rằng Vân An lại dám cãi lời mình. Ông giơ tay cao lên nhưng Vân An nhắm mắt lại, kiên quyết không lùi bước.
Cuối cùng, mẹ cậu can ngăn ba và đẩy Vân An vào phòng.@ThThanhHinVng
Vừa vào phòng, Vân An lập tức khóa trái cửa. Cậu nằm dài trên chiếc giường êm ái, dùng mu bàn tay che mắt. Trái tim cậu như rơi xuống vực sâu, mãi sau mới hồi phục lại.
Vân An không hiểu vì sao mình lại như thế này. Cậu vốn không phải là người dễ khóc nhưng mỗi khi đối diện với ba mẹ, cậu lại cảm thấy vô cùng uất ức và dễ bị tổn thương.
Ngày hôm sau khi đi học, ba mẹ Vân An vẫn như thường lệ chuẩn bị bữa sáng cho cậu. Hai người vừa nói vừa cười, giống như cuộc cãi vã tối qua chỉ là một giấc mơ. Nhưng đối với Vân An, khi nhìn ba mẹ mình, cậu chỉ cảm thấy một áp lực ngày càng nặng trong lòng.
Cậu vội vàng ăn sáng, chào hỏi ba mẹ rồi chạy ngay đến trường.
qVân An đến lớp sớm khoảng hai mươi phút nhưng dù vậy, phòng học đã gần như đầy, khoảng tám, chín phần mười học sinh đã có mặt. Một số đang ôn bài, số khác thì vây quanh Khúc Lị, người đã vắng mặt trong buổi học tối qua.
Chiều hôm qua, sau khi tan học, Khúc Lị đã rời trường cùng với Hoa Cương và điều này đã khiến không ít người nhìn thấy. Lúc này, rất nhiều nữ sinh đang vây quanh Khúc Lị, tò mò hỏi về chuyện tối qua giữa cô và Hoa Cương, tại sao họ không đến lớp học buổi tối.
Vân An đang ngồi sắp xếp sách vở, động tác chợt dừng lại. Bề ngoài tỏ ra không quan tâm nhưng thực chất cậu đã lắng nghe từ lâu.
Khúc Lị với sự tự tin và tự hào, hưởng thụ ánh mắt ngưỡng mộ từ mọi người. Cô ta cười thẹn thùng, nhưng lại ngẩng cao đầu như một con thiên nga kiêu ngạo, ra vẻ như vô tình nói: "Chẳng có gì đâu, mẹ tôi sắp sinh nhật và tôi chưa nghĩ ra món quà gì để tặng. Vì vậy, tôi hỏi Hoa Cương xem cậu ấy có thể đi cùng mình chọn quà không."
"Không ngờ một người lạnh lùng như cậu ấy lại thực ra rất chu đáo, vừa nói là đồng ý ngay."
Vân An ngơ ngác một lát rồi không tự chủ được mà làm mạnh tay hơn khi sắp xếp sách vở. Cậu nghĩ thầm, cũng chỉ là đi chọn quà thôi, có gì đặc biệt đâu.
"Oa, thì ra Hoa Cương là người lạnh lùng bên ngoài nhưng ấm áp bên trong!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!