Chương 31: Trường Trung học số 1 (9)

◎ Bức thư ◎

Vài người chơi nhìn nhau, Vân An do dự vài giây rồi đứng dậy. Khúc Lị được bạn bè đỡ, đã đi đến góc cửa sau rộng rãi. Cô dựa vào cửa, chờ Vân An đến với nụ cười nhẹ trên môi, trông có vẻ rất vui.

Vân An chậm rãi đi đến trước mặt Khúc Lị, cậu cau mày, có chút thắc mắc. Cậu và Khúc Lị không có nhiều liên quan nên cậu không hiểu tại sao cô ta lại muốn nói chuyện với mình.

Theo ánh mắt của Khúc Lị, mấy cô bạn dìu cô ta cười cười rồi rời đi. Bây giờ ở cửa sau chỉ còn lại Vân An và Khúc Lị.

"Cô... có gì muốn nói với tôi?" Vân An khẽ hỏi.

Khúc Lị đánh giá cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, giống như tia X quét qua toàn thân Vân An. Cô ta dựa vào tường, mắt khẽ nhếch lên, giọng có chút khinh thường: "Vân An, tôi nói cậu nên chữa cái tật nói lắp này đi."

Vân An sững sờ. Dù tính tình cậu rất tốt nhưng lời của Khúc Lị lại khiến trong lòng cậu dâng lên một cảm giác khó chịu. Tuy nhiên, ngay cả khi tức giận, Vân An cũng không dễ dàng thể hiện, chỉ có thể để nó bức bối trong lòng, giọng nói có chút lớn hơn bình thường.

"Đó... không phải chuyện của cô." Vân An đáp.

"À" Khúc Lị cười nhạt, đảo mắt: "Tôi chỉ là có ý tốt khuyên cậu thôi. Ý tốt mà bị coi là ác ý."

"Không có chuyện gì khác thì tôi đi đây." Vân An quay người định đi nhưng lại bị Khúc Lị túm lấy tay giữ lại.

Nhanh chóng thả tay áo của Vân An ra, Khúc Lị chỉnh lại giọng nói: "Tôi còn chuyện muốn nói. Vân An, tôi không thích cậu, cậu đừng phí công tốn sức vào tôi nữa. Tôi có ở bên ai thì cũng không bao giờ ở bên cậu."

Những lời này của Khúc Lị giống như một loạt đạn liên tục bắn vào đầu Vân An khiến cậu choáng váng. Phải mất một lúc lâu, cậu mới hiểu ý của cô ta.@ThThanhHinVng

Vậy nghĩa là trong cốt truyện này, nhân vật của cậu lại thích Khúc Lị?

"Cậu đừng im lặng thế, tôi biết cậu nghĩ gì. Toàn bộ lớp đều biết cậu có tình cảm với tôi." Khúc Lị nói, có lẽ nhận ra giọng mình quá lạnh lùng nên cô ta cố gắng nhẹ nhàng hơn: "Vân An, tôi nói thật, tôi không có tình cảm với cậu, cậu nên đi thích người khác đi."

Không lạ gì, Vân An bắt đầu mơ màng, tâm trí bay bổng lên tận chín tầng mây, không chú ý đến những lời tiếp theo của Khúc Lị. Cậu nhận ra, tính cách cô đơn và tự ti của mình lại khiến cậu tham gia vào cuộc đánh cược cùng với Trần Trí để vào phòng học 601, tất cả chỉ vì cậu thích Khúc Lị.

"Ê, cậu có nghe tôi nói không đấy!" Khúc Lị bực mình vì sự im lặng của Vân An, cô ta đẩy cậu một cái: "Cậu nói lắp chứ không phải câm."

"Tôi... nghe rồi!" Vân An cau mày, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Khúc Lị. Cậu cao hơn cô nửa cái đầu, vì vậy cú ngẩng đầu này khiến Vân An nhìn thẳng xuống Khúc Lị, còn cô ta thì nhìn thấy rõ khuôn mặt cậu.

Ánh mắt Khúc Lị thoáng hiện lên một tia kinh ngạc. Người mà thường ngày trong lớp luôn rụt rè sợ hãi như Vân An, hóa ra có một khuôn mặt đẹp đến vậy.

Đúng, là đẹp. Dù cậu là con trai nhưng đường nét khuôn mặt lại tinh tế đến mức còn đẹp hơn cả con gái. Làn da trắng nõn, mịn màng do không thường xuyên tiếp xúc với nắng, và vì vừa nói chuyện nên trên gương mặt cậu vẫn còn ửng chút hồng.

Sau giây phút kinh ngạc, trong lòng Khúc Lị bỗng nhiên dâng lên một chút ghen tị. Tại sao một nam sinh lại có thể đẹp hơn cả nữ sinh như vậy!

"Xấu quá, cậu cúi đầu xuống!" Khúc Lị nói theo bản năng: "Có thể nào đừng tùy tiện ngẩng đầu lên được không!"

Vân An hơi tròn mắt, cậu chưa bao giờ nghe ai nói rằng mình xấu xí trước đây.

Nhưng dù cho có xấu, Khúc Lị cũng không có quyền chỉ trỏ cậu như vậy. Vân An càng nghĩ càng tức giận, cậu hít sâu một hơi, cố gắng nói to rõ từng chữ: "Khúc Lị, tôi! Không! Thích! Cô!"

Giọng Vân An khá lớn, khiến không ít bạn học quay đầu lại nhìn tò mò. Khúc Lị đỏ mặt, ấp úng nói: "Cậu làm gì mà phải nói to như vậy chứ!"

"Tôi... Tôi chỉ sợ cô hiểu lầm, nghĩ rằng... tôi... tôi vẫn còn thích cô." Vân An nói.

"Không thích thì không thích, không thích càng tốt! Tôi cũng không cần cậu thích tôi, tôi còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn đấy." Khúc Lị càng đỏ mặt hơn, cô ta cảm thấy như thể Vân An đang làm cho cô ta giống như tự mình đa tình.

Vân An phủ nhận quá nhanh khiến hệ thống trò chơi chưa kịp nhắc nhở rằng nhân vật của cậu được cài đặt là yêu thầm Khúc Lị.

[Xong rồi! Xong rồi! Cậu nói vậy có thể bị phán định là vi phạm thiết lập nhân vật đấy, nhanh lên, cậu phải nói rằng vừa nãy chỉ là nói đùa thôi, sửa lại một chút đi.] Hệ thống lo lắng nhắc.

[Tôi không muốn.] Vân An thầm phản đối. [Nhân vật không phải lúc nào cũng cố định. Nếu không có ghi rõ trong thẻ nhân vật rằng cậu phải thích Khúc Lị, tại sao không thể có thay đổi? Hơn nữa, tôi chỉ là yêu thầm thôi, việc tôi phủ nhận bên ngoài có thể coi như đang mạnh miệng.]

Hệ thống không ngờ lại bị Vân An phản bác đến mức á khẩu, không thể nói lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!