◎ Anh hùng cứu mỹ nhân ◎
Trong sự tĩnh lặng của đêm tối, Vân An cùng Nhậm Lê ngồi xổm dưới bàn làm việc của Khương Vân, cả hai không dám thở mạnh, tiếng giày cao gót lộp cộp dồn dập vang lên khiến ai nấy đều khiếp đảm.
Nhậm Lê trông rất khó coi, mồ hôi lạnh nhỏ từng giọt từ thái dương, lòng cậu ta bấn loạn. "Nam Tịch hành động nhanh vậy sao?"
Khuôn mặt Vân An trắng bệch, dưới ánh trăng chiếu qua cửa sổ càng trở nên tái nhợt. Nam Tịch đã tới, vậy Hoa Cương đang canh gác bên ngoài thì sao? Họ đã chạm trán chưa? Hoa Cương có bị thương không?
Trong đầu Vân An ngập tràn những suy nghĩ rối rắm. Cậu cắn chặt môi, cảm giác tim đập mạnh như muốn bật ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi đầm đìa trong lòng bàn tay, chân cũng đã hơi run. Sau vài giây do dự, Vân An cắn răng định đứng lên.@ThThanhHinVng
Nếu không thể tránh được thì trước khi chết, cậu muốn biết rõ tình hình của Hoa Cương.
Thấy Vân An đứng dậy, Nhậm Lê trợn mắt, vội kéo tay hắn lại, thấp giọng hoảng hốt nói: "Cậu đang làm gì vậy?"
"Hoa Cương." Vân An nhép môi ra tín hiệu. Nhậm Lê hiểu rằng Vân An lo lắng Hoa Cương sẽ chạm trán trực tiếp với Nam Tịch bên ngoài.
Nhậm Lê nhìn Vân An với ánh mắt không thể tin nổi, giọng khàn khàn nói: "Cậu điên rồi à? Hắn chỉ là NPC thôi mà! Cậu định vì một NPC mà đụng độ với Nam Tịch sao?"
Vân An không để ý đến lời của Nhậm Lê. Dù Hoa Cương chỉ là NPC hay quỷ quái, hắn vẫn đã ký khế ước với Vân An, bảo vệ cậu nhiều lần. Vân An không thể bỏ mặc hắn được.
Vân An định bước về phía cửa, Nhậm Lê kéo cậu lại, cố gắng ngăn không cho cậu đi. Trong lúc hai người giằng co trong im lặng, tiếng giày cao gót lộc cộc đã tới gần cửa văn phòng và dừng lại.
Cả Nhậm Lê và Vân An đều cứng đờ và ngay sau đó, cánh cửa văn phòng cũ kỹ kêu kẽo kẹt khi bị từ từ đẩy ra. Tiếng động chói tai vang lên trong sự im ắng của đêm khuya.
Cả hai đều rợn tóc gáy, Vân An thậm chí còn có thể cảm nhận mùi máu tươi trong không khí.
Lộc cộc. Cô bước vào.
Trong bóng tối, Vân An mở to mắt vì sợ hãi, thân hình nhỏ bé run rẩy, đôi tay trắng trẻo nắm chặt góc bàn. Lòng bàn tay mềm mại của cậu trở nên tái nhợt vì dùng sức quá độ, cậu phải dựa vào bàn làm việc để giữ vững bản thân.
Nhậm Lê chậm rãi buông tay, không ngăn cản Vân An nữa, ánh mắt phức tạp nhìn cậu một cái. Nếu Vân An quyết tâm như thế, Nhậm Lê cũng không thể cản nổi.
Ngay khi Vân An định đứng lên, giọng thở hổn hển của Hoa Cương vang lên từ cửa văn phòng.
"Cô Khương, có vài học sinh đang đánh nhau trong vườn trường, cô mau ra xem đi."
Vân An và Nhậm Lê đều ngớ người, thì ra người tới không phải Nam Tịch mà là cô Khương Vân
- giáo viên chủ nhiệm.
Cả hai nhẹ nhàng thở phào. Nghe thấy giọng của Hoa Cương, biết hắn vẫn an toàn, Vân An càng thả lỏng, lòng như trút được gánh nặng.
"Giờ này rồi mà bọn chúng còn chưa rời trường! Còn dám đánh nhau nữa!" Khương Vân tức giận nói: "Chúng ở đâu? Mau dẫn tôi đi!"
Tiếng giày cao gót lại vang lên, Khương Vân được Hoa Cương dẫn đi.
"Là cô Khương, không phải Nam Tịch." Giống như vừa thoát nạn, Nhậm Lê ngồi bệt xuống sàn nhà, thở phào nhẹ nhõm nói: "May mà Hoa Cương phản ứng nhanh, nếu không chúng ta bị bắt quả tang thì không có kết cục tốt đâu."
Vân An gật đầu thất thần, nhưng vẫn lo lắng cho Hoa Cương. Giờ này mà có học sinh đánh nhau trong vườn trường sao? Chắc chắn Hoa Cương đã lừa cô Khương. Không biết khi tới vườn trường, hắn sẽ giải quyết thế nào.@ThThanhHinVng
Thoát khỏi cơn nguy hiểm, dù Nhậm Lê đã thông qua không ít phó bản nhưng mỗi lần đối mặt với quỷ quái, cảm giác sợ hãi khắc sâu vào tận xương tủy vẫn không bao giờ có thể xóa nhòa. Cậu ta lau mồ hôi trên trán, không dám nán lại lâu hơn, cùng Vân An trả mọi thứ về chỗ cũ rồi nhanh chóng rời khỏi trường.
Ba người đã hẹn nhau trước, nếu có tình huống đặc biệt thì sẽ tập trung trước cửa hàng tiện lợi bên cạnh cổng trường.
Ánh đèn sáng rực của cửa hàng tiện lợi 24/7 khiến Nhậm Lê cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn nhưng Vân An vẫn không thể yên lòng, cậu không ngừng đi qua đi lại, mãi cho đến khi thấy bóng dáng của Hoa Cương xuất hiện.
Vân An vội vã tiến lên, đôi mắt đầy lo lắng. Cậu nắm chặt lấy tay Hoa Cương, ngẩng đầu nhìn hắn, đôi môi mím lại, khóe miệng hơi trùng xuống, trông tủi thân và đáng yêu vô cùng. "Anh không sao chứ?"
Hoa Cương lắc đầu, nhẹ nhàng xoa tóc Vân An: "Không sao đâu. Tới vườn trường, ta đã lừa cô ta rằng đám học sinh đánh nhau đã chạy hết, cô ta không nghi ngờ gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!