◎ Nỗ lực sống ◎
Hoa Cương dùng sức mạnh "đe dọa" khiến Nghiêm Vũ trở nên dè chừng. Dù đã ngồi lại vị trí ban đầu nhưng ánh mắt anh ta vẫn đầy sự nóng nảy và tức giận, như thể muốn bùng nổ, chằm chằm nhìn Vân An, mong cậu có thể tiết lộ thêm về sự thật cái chết của Nam Tịch.
Vân An cẩn thận quan sát Nghiêm Vũ từ trên xuống dưới. Anh ta nóng lòng và đau khổ, không giống như đang giả vờ. Nhưng nếu Nghiêm Vũ vẫn quan tâm đến Nam Tịch như vậy, tại sao lại đề nghị chia tay?
"Nam Tịch... cô ấy không phải tự tử, mà là bị giết." Vân An nói thẳng: "Hung thủ... vẫn chưa... tìm được."@ThThanhHinVng
"Hôm nay... tôi tìm cậu là vì... muốn xem có manh mối nào khác không."
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi Nghiêm Vũ thực sự nghe thấy sự thật từ miệng Vân An, anh ta như bị đánh một cú mạnh. Anh ta đứng phắt dậy, quay lưng về phía Vân An và Hoa Cương. Vài giây sau, Vân An nghe thấy tiếng khóc thê lương của anh ta.
Nghiêm Vũ khóc, nước mắt chảy đầy mặt. Dưới ánh đèn mờ trong căn phòng tối, Vân An có thể thấy những gân xanh nổi lên trên trán anh ta. Mãi sau đó, cảm xúc của Nghiêm Vũ mới dịu đi phần nào, nhưng anh vẫn cúi đầu im lặng.
"Có phải có người đã giả danh tôi viết tờ giấy hẹn cô ấy đến phòng học 601 rồi sau đó giết cô ấy, đúng không?" Giọng của Nghiêm Vũ rất nhẹ, không cần Vân An trả lời, anh ta cũng đã biết đáp án.
Anh ta siết chặt nắm tay, như thể đang ở bờ vực của sự sụp đổ.
"Tại sao... lại chia tay cô ấy?" Vân An hỏi, không hiểu nổi.
Rõ ràng Nghiêm Vũ vẫn còn rất thích Nam Tịch. Họ yêu nhau.
Nghiêm Vũ cười gượng. Anh ta ngẩng đầu nhìn Vân An nhưng trong mắt không còn chút niềm vui nào, chỉ còn sự lạnh lùng đáng sợ.
"Bởi vì tôi thậm chí không đỗ nổi một trường cấp ba bình thường, tôi chỉ là một học sinh trường nghề." Nghiêm Vũ nói.
Nhìn thấy sự nghi ngờ thật sự trong ánh mắt của Vân An, nụ cười chua chát trên mặt Nghiêm Vũ càng sâu hơn.
"Các cậu, những học sinh giỏi ở trường trung học hàng đầu, sẽ không bao giờ hiểu được sự khác biệt giữa chúng ta và các cậu." Nghiêm Vũ nói: "Ở trường của tôi, thầy cô chỉ dạy cho có, hết giờ là đi, bài tập không làm xong cũng chẳng ai quan tâm. Những đứa như tôi, ngày nào cũng ngủ gật trong lớp, trốn học đi đánh nhau, thành tích tệ hại, thi cử lúc nào cũng đứng cuối lớp."
"Chúng tôi chỉ mong tốt nghiệp ra được tấm bằng. Còn tương lai sẽ ra sao? Công việc sẽ thế nào? Đó không phải điều chúng tôi dám nghĩ đến."
"Nhưng các cậu thì khác, các cậu là học sinh trường hàng đầu, tỷ lệ đỗ đại học danh tiếng của các cậu là 99,9%. Mỗi người trong các cậu đều có thể đỗ vào một trường đại học tốt và sau đó kiếm được một công việc lý tưởng trong các tòa nhà cao tầng."
"Đặc biệt là Nam Tịch, cô ấy học giỏi như thế, cô ấy có thể thi đỗ vào Thanh Hoa hoặc Bắc Đại. Còn bạn trai cô ấy chỉ là một học sinh trường nghề, cậu nghĩ chúng tôi có xứng đôi không?"
Những câu hỏi của Nghiêm Vũ không phải dành cho Vân An, mà như thể anh ta đang chất vấn chính mình.
Ban đầu, khi anh ta và Nam Tịch ở bên nhau, có thể chỉ là tình yêu tuổi trẻ thông thường. Nhưng khi Nam Tịch sắp thi đại học, cô sẽ có một tương lai tươi sáng hơn. Cô không nên ở bên một kẻ không có tương lai như anh ta.
Vì vậy, Nghiêm Vũ quyết định chia tay.@ThThanhHinVng
Vân An không thể hiểu được. Cậu suy nghĩ một lúc rồi nhìn về phía Hoa Cương. Ngoài việc đe dọa Nghiêm Vũ vài câu lúc nãy, Hoa Cương từ đầu đến cuối không nói thêm gì, hoàn toàn đóng vai một vệ sĩ tận tụy.
Thấy ánh mắt Vân An, Hoa Cương mỉm cười dịu dàng, như đang cổ vũ cậu.
"Tại sao... cậu lại nghĩ như vậy?" Vân An hỏi: "Nếu... cậu thực sự nghĩ mình không xứng với cô ấy, cậu nên... cố gắng... trở nên tốt hơn."
"Cậu không hiểu đâu, tôi không còn cách nào để thay đổi. Dù tôi có muốn học hành tử tế, muốn vào cùng trường đại học với Nam Tịch hoặc thậm chí chỉ cần ở cùng thành phố, tôi cũng không thể làm được. Tôi đã chìm quá sâu vào vũng bùn rồi, tôi không thể kéo cả Nam Tịch xuống cùng."
"Cậu... cậu nói bậy!" Vân An đỏ mặt phản bác: "Cậu chưa đến 20 tuổi mà, làm sao lại không có cách. Cậu... cậu chỉ là... ích kỷ, cậu... không muốn thay đổi... nên mới tìm lý do."
Nghiêm Vũ bị mắng, nhưng anh ta không giận, chỉ ngẩn người một lúc lâu rồi gật đầu buồn bã: "Đúng vậy, cậu nói đúng, tôi chỉ là ích kỷ."
Anh ta đã từ bỏ chính mình nên cũng từ bỏ Nam Tịch.
"Nhưng bây giờ nói những điều đó cũng vô ích, Nam Tịch đã chết, tôi phải tìm ra hung thủ!" Nghiêm Vũ lau nước mắt, gương mặt anh ta ngay lập tức trở nên dữ tợn, giống như một con sư tử khát máu, muốn ngay lập tức tìm ra kẻ thủ ác và xé xác hắn ra từng mảnh!
"Khi Nam Tịch chết... hiện trường, tôi... là người đầu tiên chứng kiến." Vân An dừng lại, nhớ về cảnh tượng đêm hôm đó khi cậu bị nhốt trong phòng học, thi thể của Nam Tịch ở ngay phía trên đầu. Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến cậu lạnh sống lưng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!