Chương 270: Cuộc sống ngọt ngào hằng ngày (Kết thúc)

Gió lạnh bất chợt nổi lên, chỉ sau một đêm, mặt đất đã khoác lên lớp áo bạc trắng xóa. Tuyết bay lả tả trên cành cây, mang theo từng đợt rét buốt.

Trong căn phòng ấm áp, Vân An cuộn mình trong chăn, chỉ lộ ra một gương mặt trắng hồng phơn phớt đỏ vì ngủ. Cậu nhắm mắt, đôi môi mềm mại hơi hé, trông thế nào cũng là dáng vẻ rất dễ hôn. Hoa Cương nghĩ như vậy, và cũng làm như vậy.

Giống hệt công chúa trong truyện cổ tích được nụ hôn đánh thức, Vân An khẽ nhíu mày, bĩu môi. Hơi thở quen thuộc bên cạnh như một bức tường kín gió bao trọn lấy cậu. Cậu ngoan ngoãn dụi dụi vào ngực Hoa Cương, khuôn mặt đỏ hồng vì ngủ, lẩm bẩm: "Cho em ngủ thêm một phút nữa..."

"Tối qua trước khi ngủ em còn dặn đi dặn lại là phải gọi em dậy lúc tám giờ mà." Hoa Cương cười khẽ, đưa tay véo nhẹ chóp mũi cậu.

Vân An càng áp mặt sát hơn. Tiếng cười trầm thấp của Hoa Cương vang bên tai cậu: "Em không muốn dậy thì thôi không đi nữa. Hôm nay tuyết rơi, bên ngoài lạnh thế này, ta cũng không nỡ để em đội tuyết đi gặp đám nhóc đó..."

Hoa Cương còn chưa nói xong, Vân An đã cố mở mắt, cả người vẫn còn mơ mơ màng màng, mí mắt chỉ mở hờ nhưng vẫn vén chăn định xuống giường.

"Em đúng là lúc nào cũng nghĩ cho bọn họ." Nếu lời trước của Hoa Cương chỉ là cố ý kích cậu, thì giờ trong giọng đã thật sự có chút ghen.

Vân An ngồi bên mép giường, cố tỉnh táo hơn, giọng mềm mềm: "Em đã hứa với họ hôm nay sẽ qua rồi."

Sau khi khôi phục ký ức, Vân An cũng suy nghĩ thông suốt. Trong ảo cảnh, Vân Trinh đã dạy cậu rất nhiều thứ, không chỉ là kỹ năng của thiên sư mà còn là trách nhiệm truyền thừa.

Vì vậy, sau khi trở lại thủ đô, Vân An bắt đầu nhận việc, xử lý đủ loại sự kiện linh dị, quỷ quái lớn nhỏ.

Nhưng sức một người vẫn là không đủ. Từ lâu Vân An đã có một ý tưởng: Cậu muốn lập ra một tổ chức.

Những gia tộc thiên sư lớn ở thủ đô đều dựa vào huyết mạch truyền thừa, nhưng đó không phải con đường lâu dài. Vân An muốn xây dựng một học viện thiên sư không phân biệt thân phận, địa vị, giới tính và tuổi tác.

Chỉ cần có thiên phú và muốn trở thành thiên sư, muốn góp một phần sức lực cho thế giới này, Vân An đều sẵn sàng giúp đỡ.

Học viện dạy hoàn toàn miễn phí, nhưng chỉ đào tạo những thiên sư dự bị có thiên phú nhất định. Những người chỉ có mộng làm thiên sư nhưng không có năng lực thực sự thì không thể học sâu hơn, chỉ được học vài kỹ năng cơ bản, nhưng như vậy cũng đã đủ.

Ban đầu chẳng mấy ai tin tưởng, chỉ có Hoa Cương ủng hộ. Vân An vẫn cắn răng kiên trì, và đến nay mọi thứ cũng đã vào quỹ đạo.

Những thiên sư dự bị trong học viện đều rất kính trọng và yêu mến Vân An. Công việc của cậu ngày càng bận rộn, cũng khiến Hoa Cương không vui.

Hai người vừa mới đăng ký kết hôn ở nước ngoài không lâu. Hoa Cương hận không thể giấu Vân An đi hưởng tuần trăng mật ba đến năm năm liên tục, nhưng vì Vân An đã đổ quá nhiều tâm huyết vào học viện, nên dù bất mãn thì hắn cũng chỉ càm ràm ở miệng.

"Nhưng người em nhớ nhất vẫn là anh mà." Vân An quay lại hôn nhẹ lên khóe môi Hoa Cương. Đôi mắt sáng long lanh, chỉ cần nhìn hắn một cái đã ngượng ngùng quay đi.

Ở bên nhau lâu như vậy, Vân An sớm đã biết cách "vuốt lông" cho Hoa Cương, nhưng mỗi lần đối diện thì cậu vẫn không nhịn được mà ngại ngùng.

Quả nhiên, chỉ một nụ hôn nơi khóe môi đã dỗ Hoa Cương vui trở lại. Hắn theo Vân An xuống giường, như một chú chó lớn ngoan ngoãn đi theo phía sau: Bóp kem đánh răng cho cậu, rồi làm bữa sáng đợi cậu ăn.

"Hôm nay tuyết lớn thế này, ta không yên tâm để em tự lái xe. Ta đưa em đi nhé." Hoa Cương nói.

Động tác uống sữa của Vân An khựng lại, vẻ mặt hơi không tự nhiên: "Không cần đâu, em tự đi được. Đường chắc đã được dọn tuyết rồi. Hôm qua thư ký của anh còn nói hôm nay anh có cuộc họp mà. Anh cứ đi họp đi, ăn xong em sẽ tự đến học viện."

"Học viện của em là sản phẩm từ thiện đó, không kiếm tiền còn phải bỏ tiền túi. Cho nên anh phải đi làm chăm chỉ kiếm tiền nuôi em đó, nghe chưa."

Nói xong, Vân An uống cạn ly sữa, hôn Hoa Cương một cái rồi vội vàng ra cửa.

Hoa Cương một mình thong thả ăn hết bữa sáng.

An An của hắn có chuyện giấu hắn, tại sao lại không muốn hắn tới học viện?

Tuy tò mò, nhưng lời An An nói thì vẫn phải nghe. Hoa Cương đến công ty họp trước.

Tổng giám đốc điều hành đứng trước bàn làm việc rộng lớn, cung kính chờ Hoa Cương chỉ thị. Hoa Cương lướt nhanh qua báo cáo và tài liệu do thư ký trình lên, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn, từng nhịp như đánh thẳng vào tim của vị tổng giám đốc.

"Không tệ." Hoa Cương đặt tài liệu xuống, hai tay đan trước bụng, hờ hững nói: "Tiếp tục giữ phong độ, cố gắng hơn nữa."

Tổng giám đốc như được đại xá, liên tục gật đầu. Còn chưa kịp nói gì thì đã nghe Hoa Cương tiếp: "Năm nay anh làm tốt. Thưởng cuối năm tăng thêm 5%."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!