Chương 27: Trường Trung học số 1 (5)

◎ Rời xa hắn ◎

"Con không biết Hoa Cương là người như thế nào sao?" Ba của Vân An đập mạnh tay xuống bàn trà gỗ, phát ra tiếng vang nặng nề, ông tức giận nói: "Hắn chính là một tên côn đồ!"

Vân An ngẩn ngơ mất vài giây mới phản ứng lại, sau đó nhẹ nhõm thở phào. Thì ra ba mẹ cậu không hề phát hiện ra chuyện gì, họ chỉ không muốn cậu tiếp xúc với Hoa Cương vì cho rằng hắn là côn đồ?

Nhưng mà...

Hoa Cương học rất giỏi mà, chẳng phải hắn đứng đầu lớp Bốn sao?

Chưa kịp để Vân An nói gì, ba cậu như đã đoán ra suy nghĩ của cậu, càng giận dữ hơn, đập bàn cái nữa rồi nói: "Lớp Bốn là lớp kém nhất trong toàn khối của các con, đứng đầu lớp ấy cũng chẳng đáng gì."@ThThanhHinVng

"Hơn nữa! Hắn mỗi ngày bỏ học, không về nhà mà tụ tập với đám lêu lổng không học hành gì. Dù thành tích có tốt đến đâu, hắn cũng không phải là một đứa trẻ ngoan. Vân An, con sắp thi đại học rồi, ở cạnh hắn chỉ khiến con bị sa ngã thôi!"

"Con không bị sa ngã, ba à, Hoa Cương... không phải... côn đồ." Vân An vội vàng xua tay, cuống quýt giải thích cho Hoa Cương.

"Sao lại không phải! Hắn cũng giống như Nam Tịch lớp các con, học giỏi thì giỏi đấy nhưng lại chơi bời với mấy người không đứng đắn. Kết cục của Nam Tịch con cũng thấy rồi đấy. Con à, họ không có ba mẹ quản lý, con thì khác, con có chúng ta. Nghe mẹ đi, đừng giao du với họ nữa." Mẹ Vân An vừa nức nở vừa khẩn khoản nói.

"Kỳ thi đại học là việc quan trọng nhất trong cuộc đời con, ở thời điểm này con tuyệt đối không được phân tâm!"

Vân An đứng bất động, đối mặt với ba giận dữ và mẹ đang khóc lóc, không biết phải làm sao. Sự trách cứ của ba và lời cầu xin của mẹ như một ngọn núi lớn đè nặng lên lồng ngực cậu khiến cậu cảm thấy khó thở.

"Con... con..." Dưới ánh mắt mong chờ của cha mẹ, Vân An thực sự không thể mở miệng nói rằng cậu sẽ cắt đứt mối quan hệ với Hoa Cương. Cậu cắn chặt môi, đến mức hàm răng trắng suýt nữa cắn rách cả đôi môi đỏ.

Thấy cậu lưỡng lự, ba cậu hừ lạnh một tiếng, chỉ thẳng vào mũi Vân An mà mắng: "Con còn bảo con không bị hắn ảnh hưởng! Chuyện cảnh sát đến trường tìm các con sao con không nói với chúng ta?"

Vân An sững sờ, làm sao ba mẹ cậu biết chuyện đó?

"Chủ nhiệm lớp con đã gọi điện báo cho chúng ta! Vân An! Chúng ta là người giám hộ của con, đừng nói con chưa thành niên, dù con có lớn rồi thì con vẫn là con của chúng ta. Dù sau này con có lập gia đình, làm ba mẹ chúng ta vẫn có quyền giám sát con!"

Ba Vân An nói như liên thanh, không để cho cậu có cơ hội phản bác, khiến cậu á khẩu không biết trả lời ra sao.

"Mấy người cảnh sát đó cũng thật quá đáng, họ điều tra án là việc của họ, sao lại đến tìm các con. Các con sắp thi đại học rồi, chẳng phải họ làm con bị phân tâm sao! An An, cảnh sát đến tìm con là chuyện lớn, con về nhà phải nói ngay cho ba mẹ biết chứ." Mẹ Vân An nói thêm.

Vân An mở miệng nhưng chỉ nhìn thấy gương mặt giận dữ xen lẫn lo lắng của ba mẹ. Cuối cùng cậu chẳng nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

"Con đã hiểu."

"Từ giờ ở trường có chuyện gì phải nói cho ba mẹ biết ngay nhé? Ba mẹ là những người yêu con nhất trên đời, mọi quyết định của chúng ta đều vì con." Mẹ cậu nhấn mạnh.

Cuối cùng, Vân An im lặng bước vào phòng mình. Cậu mở sách vở, nhìn có vẻ như đang ôn tập nhưng thực ra tâm trí đang rối bời. Sự quan tâm và tình thương của ba mẹ khiến cậu cảm thấy bối rối, không biết phải làm sao.

Khi mẹ cậu mang ly sữa vào phòng, Vân An cố gắng thử lần cuối trong đêm nay: "Mẹ... con..." Cậu nhìn mẹ đầy khẩn cầu, đôi mắt trong veo long lanh: "Thành tích của con... sẽ không giảm xuống đâu... Con chỉ muốn... làm bạn với Hoa Cương."

Mẹ cậu dịu dàng xoa đầu cậu, nhưng ánh mắt vẫn kiên định lắc đầu: "An An nghe lời, con sắp trưởng thành rồi, đừng để ba mẹ phải lo lắng thêm nữa, nhé?"

Đôi mắt Vân An, tràn đầy hy vọng, như những ngôi sao vụt tắt, trở nên u ám ngay tức thì. Nhưng mẹ cậu như không nhận thấy sự thất vọng đó, chỉ dặn dò thêm vài câu rồi rời khỏi phòng.

[Cũng không phải thật sự bắt cậu cắt đứt quan hệ với Hoa Cương, chỉ cần cậu cứ công khai làm theo nhưng bí mật thực hiện ngầm là được.] Hệ thống gợi ý với Vân An.@ThThanhHinVng

Vân An nằm trên giường, úp mặt vào chăn, giống như một con đà điểu đang tự giam mình.

Sáng hôm sau, như mọi khi, Hoa Cương chờ Vân An dưới lầu để cùng đi học.

Trước khi ra cửa, ba Vân An ngồi trên sofa nhìn vào điện thoại, lạnh lùng nhắc: "Vân An, nhớ kỹ những gì chúng ta nói tối qua. Nếu con không xử lý chuyện này ổn thỏa, thì ba sẽ thay con xử lý."

Trái tim Vân An như bị buộc một khối đá lớn, nặng trĩu, rơi thẳng xuống đáy biển sâu. Cậu im lặng gật đầu.

Xuống lầu, khi nhìn thấy Hoa Cương, đôi mắt Vân An sáng lên, cậu chạy đến bên cạnh hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!