Chương 269: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (19)

Hạ Uyển nhìn Kim Tử Ngâm, biểu cảm không hề thay đổi, trông như không hề tin lời cậu ta, hoặc cũng có thể cô đã tin, nhưng câu trả lời đó đối với cô giờ đây đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Kim Tử Ngâm chỉ có thể ép bản thân không nhìn gương mặt cô, nén cơn đau trong tim, tiếp tục nói.

"Chúng ta là thiên sư, bảo vệ người khác là trách nhiệm của chúng ta. Từ nhỏ đến lớn, những gì chúng ta được dạy đều là khi gặp nguy hiểm thì thậm chí phải hy sinh tính mạng."

Ở ngôi làng nhỏ bé ấy, nếu không có Hoa Cương và Vân An, có lẽ tất cả bọn họ đều đã chết.

Kim Tử Ngâm, người đã "chết" một lần trong lòng, cuối cùng cũng nhìn rõ trái tim mình, cậu ta chưa từng buông bỏ cô.

"Nói một câu sáo rỗng một chút, với tôi, đời người ngắn ngủi, tôi không biết ngày mai và tai nạn, thứ nào sẽ đến trước." Kim Tử Ngâm cười khổ: "Nếu là một người lý trí, tôi nên buông tay, cậu xứng đáng có nhiều lựa chọn tốt hơn."

"Nhưng lần này tôi muốn ích kỷ một lần, không cầu tương lai, chỉ cầu hiện tại."

"Uyển Uyển, cậu muốn tôi làm gì cũng được, tôi chỉ xin cậu cho tôi thêm một cơ hội."

Cổ họng Kim Tử Ngâm siết chặt, gương mặt nghiêm túc thành khẩn, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, căng thẳng đến mức cả người khẽ run.

Chỉ một ý nghĩ là thiên đường, đổi một ý nghĩ sẽ là địa ngục, quyền quyết định nằm trong tay Hạ Uyển.

"Làm gì cũng được sao?" Hạ Uyển nhìn Kim Tử Ngâm rất lâu, rồi nhẹ giọng hỏi.

Kim Tử Ngâm gật đầu: "Việc gì cũng được, chỉ cần tôi làm được."

"Được." Hạ Uyển như hạ quyết tâm, ngón tay thon dài chạm lên khung cửa kính lạnh lẽo: "Tôi cho cậu một cơ hội."

Ánh mắt Kim Tử Ngâm sáng lên, nhưng Hạ Uyển không nhìn cậu ta, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Cậu có tái phạm sai lầm hay không tôi không biết, nhưng cậu hãy cùng tôi làm một việc, để tôi thấy được sự quyết tâm của cậu." Hạ Uyển quay đầu lại, đôi mắt long lanh như những vì sao rực rỡ giữa bầu trời đêm, khiến người ta không thể rời mắt.

"Việc gì?" Kim Tử Ngâm nín thở, cố kìm nén sự kích động trong lòng. Dù cô bảo cậu ta làm gì, cậu ta cũng chấp nhận.

Vòng đu quay đã qua khỏi đỉnh cao nhất, đang từ từ hạ xuống. Khoang họ đang ở cũng ngày càng gần mặt đất, ước chừng vẫn còn cao khoảng bốn, năm mét.

"Năm phút nữa, khi chúng ta hạ xuống ngang tán cây, cậu có dám cùng tôi nhảy xuống không?" Hạ Uyển nói.

Kim Tử Ngâm sững sờ, suýt tưởng mình nghe nhầm.

"Nhảy... từ trên vòng đu quay xuống?" Cậu ta xác nhận lại.

Hạ Uyển gật đầu. Trên gương mặt bình tĩnh lộ ra một tia điên cuồng. Cô nhắm mắt, dường như đã nghe thấy tiếng gió rít bên tai.

"Nhảy từ đây xuống. Độ cao này không quá cao, có thể bình an vô sự, cũng có thể bị thương, có thể gãy chân, có thể đập đầu. Cậu có dám không?"

"Nhưng vì sao..." Kim Tử Ngâm không hiểu.

"Không có vì sao cả." Hạ Uyển nghiêng mặt nhìn cậu ta, trong mắt lấp lánh ánh nước: "Tôi không tin cậu sẽ coi tôi là lựa chọn số một. Cậu muốn tôi tin cậu thì cậu phải chứng minh cho tôi thấy. Tôi sẽ nhảy cùng cậu. Khoảnh khắc này, chỉ có tôi và cậu."

Giữa trời đất mênh mông, chỉ có tôi và cậu.

Trong giây phút ấy, trái tim Kim Tử Ngâm bị chấn động dữ dội.

"Được." Cậu ta nhìn chằm chằm Hạ Uyển, kiên định nói.

Cậu ta ném đi trách nhiệm đè nặng trên vai, ném đi những ánh mắt kỳ vọng bám theo suốt cuộc đời, ném đi cả d*c v*ng trong lòng.

Giờ phút này, trong mắt chỉ có Hạ Uyển. Cậu ta không còn nghĩ gì nữa. Khoảnh khắc này, cởi bỏ xiềng xích, điên cuồng một lần vì chính mình.

Cửa sổ của vòng đu quay là loại kín hoàn toàn. Kim Tử Ngâm bật đèn pin điện thoại, tìm thấy chiếc búa khẩn cấp đập kính, rồi dùng tốc độ chớp nhoáng đập vào điểm yếu nhất của cửa buồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!