Vân An vì được Vân Tùng khen mà đầu cúi xuống, trong lòng ngổn ngang trăm mối, nụ cười cũng có phần gượng gạo.
"Đến, kể cho bác nghe đi, trong cái... trò chơi kia, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì? Vì sao con lại mất ký ức về Hoa Cương? Và con đã nhớ lại bằng cách nào?" Vân Tùng cố ý hỏi.
Ông nhận được tin nhắn của Vân Hạo. Vân Hạo nói rằng Vân An đã khôi phục ký ức, đồng thời cũng kể về bầu không khí kỳ lạ giữa hai người.
Tuy không biết giữa Vân An và Hoa Cương đã xảy ra vấn đề gì, nhưng dù nhìn thế nào thì Vân Tùng cũng không thấy họ giống kiểu sắp chia tay mỗi người một ngả. Nếu đã vậy, chi bằng tạo cơ hội để họ giải quyết mâu thuẫn.
Vân An trả lời ngắn gọn câu hỏi của Vân Tùng. Còn về việc vì sao lại mất ký ức... cậu liếc trộm Hoa Cương một cái, hơi nhíu mày, định nói ra chuyện hôm đó Vân Trinh từng trách "Sao lúc nào cũng là con trai anh phải dỗ nó", nhưng suy nghĩ một chút rồi thôi không nói nữa, đem lời đó giữ lại trong lòng.
Sau khi biết việc Vân An mất trí nhớ là do Vân Trinh gây ra, Vân Hạo và Vân Tùng mới thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần không phải là di chứng mang ra từ phó bản thì họ đều yên tâm, Vân Trinh sẽ không bao giờ hại con mình.
"Được rồi, mấy đứa vất vả mấy ngày liên tục rồi, chắc cũng mệt lắm. Tối nay nghỉ ngơi cho tốt, chuyện còn lại để bác lo, mấy đứa đừng bận tâm." Vân Tùng an ủi Vân An: "Ngủ một giấc cho ngon, sáng mai tỉnh dậy chúng ta về nhà."
Vân An gật đầu. Việc làm việc với chính quyền là sở trường của Vân Tùng, cậu hoàn toàn yên tâm.
Đến khách sạn do chính phủ sắp xếp, họ bao luôn một tầng cho các thiên sư ở. Nhưng Vân An đến muộn nên gần như không còn được lựa chọn phòng.
Vân Tùng phải đi xử lý công việc sau đó, vì thế Vân Hạo đi cùng Vân An và Hoa Cương xuống quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng.
Vân An biết lúc này chú mình chắc chắn cũng rất bận, vốn định bảo chú cứ đi lo việc của mình, không cần quan tâm cậu. Nhưng nếu Vân Hạo đi, chỉ còn lại cậu và Hoa Cương. Vân An do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói ra.
Vân Hạo và Vân Tùng đã xong thủ tục, chỉ còn lại Vân An và Hoa Cương.
"Cho tôi hai phòng đơn."
"Cho một phòng đôi."
Hai người gần như đồng thời mở miệng, không khí lập tức trở nên vô cùng ngượng ngùng.
Cô lễ tân nhìn hai người đàn ông trước mặt, một người lạnh lùng sắc bén như lưỡi dao, một người rực rỡ sáng ngời như vì sao, vẻ mặt cô khó xử, không biết nên nghe theo ai.
Trong khoảnh khắc đó, không ai nói gì. Vân An nín thở, cúi đầu nhìn hình ảnh gương mặt căng thẳng của mình phản chiếu trên nền gạch sáng bóng.
Hít sâu một hơi, thấy Vân Hạo vẫn đang đứng bên cạnh, Vân An không muốn để người lớn lo lắng, đang định nhượng bộ nói phòng đôi cũng được thì Hoa Cương đã lên tiếng trước: "Hai phòng đơn là được."
Vân An đột ngột ngẩng đầu nhìn Hoa Cương, có chút không dám tin. Hoa Cương chịu sao?
Từ sau khi Vân An khôi phục ký ức, Hoa Cương trầm mặc đến đáng sợ, hoàn toàn không giống trước kia. Nhưng Vân An nghĩ lại, trong lòng cười khổ, chẳng lẽ hiện tại mình còn có thể dũng cảm, không sợ hãi như khi ở trong phó bản sao?
Dù trong lòng Vân Hạo đầy thắc mắc, nhưng vẫn nghe theo anh trai, giả vờ như không nhận ra gì. Chú nhận thẻ phòng của Vân An, dẫn cậu vào phòng.
Phòng của Vân An và Hoa Cương ở sát nhau. Hoa Cương mở cửa phòng mình, không nói gì, bước vào.
Nhìn Vân An thất thần ngồi trên giường, Vân Hạo thở dài, muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói thế nào, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng vỗ vai cậu: "Nghỉ ngơi cho tốt nhé, An An. Dù xảy ra chuyện gì, con vẫn còn có chúng ta."
Vân An lơ đãng gật đầu.
Sau khi Vân Hạo rời đi, Vân An tắm rửa, gội đầu, nằm lên giường. Màn đêm đã buông xuống, giường cậu kê sát cửa sổ, ngước lên là thấy đầy sao trời lấp lánh. Có vẻ ngày mai sẽ là một ngày nắng đẹp.
Vân An tưởng mình sẽ khó ngủ, nhưng cậu quá mệt. Gắng nhìn sao thêm một lúc rồi lại nghĩ đến Hoa Cương ở sau bức tường bên kia một hồi, cuối cùng không chống lại nổi cơn buồn ngủ, chìm vào giấc ngủ sâu.
Đêm khuya, hành lang khách sạn yên tĩnh đến lạ thường, bỗng vang lên một tiếng "két" khe khẽ. Cánh cửa phòng nặng nề mở ra, Hoa Cương
- người hoàn toàn không buồn ngủ bước ra ngoài, dừng trước cửa phòng của Vân An.
Bàn tay với khớp xương rõ ràng siết chặt tay nắm cửa. Chỉ cần hắn muốn, giây tiếp theo có thể phá vỡ phòng ngự của cánh cửa và bước vào trong.
Nhưng Hoa Cương không làm vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!