Ngay khoảnh khắc bị cô bé ôm lấy, cơ thể Hoa Cương bỗng cứng đờ. Hắn chớp mắt, gương mặt vẫn lạnh lùng như cũ nhưng lại từ từ ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn cô bé. Dưới vẻ ngoài lạnh lẽo ấy là sự lúng túng vụng về mà hiếm ai biết tới.
"Không cần cảm ơn." Như sợ làm cô bé sợ hãi, Hoa Cương chậm rãi đưa tay, thử khẽ xoa đầu cô bé. Thấy trên gương mặt non nớt kia không hề lộ ra chút sợ hãi hay khó chịu nào, hắn mới lặng lẽ thở phào một hơi.
"Ta sẵn lòng giúp các ngươi."
Bởi vì những con người này... cũng là một phần của nhân gian mà Vân An muốn bảo vệ.
Nói vậy, ánh mắt Hoa Cương không kìm được mà nhìn về phía Vân An đang bị dân làng vây quanh ở cách đó không xa. Giữa họ chỉ cách nhau vài mét, vậy mà hắn chưa bao giờ cảm thấy căng thẳng như lúc này.
Vân An... đã lấy lại ký ức.
Ánh nhìn của Hoa Cương sâu thẳm và cố chấp, tựa như một chiếc khóa vô hình, chỉ hận không thể trói chặt Vân An bên cạnh mình. Thế nhưng, vẻ bình tĩnh bên ngoài ấy lại hoàn toàn không phản ánh được cơn sóng ngầm trong lòng hắn.
"An An." Hoa Cương gọi khẽ. Hắn đứng sau lưng Vân An, chỉ cần Vân An quay đầu là có thể nhìn thấy.
Giọng hắn không lớn, nhưng tất cả mọi người đều nghe thấy. Bóng lưng Vân An khựng lại trong khoảnh khắc. Hàng mi dài dày rung lên như cánh bướm, khóe mắt lập tức đỏ hoe, nhưng cậu không quay đầu.
Kim Tử Ngâm xoay đầu nhìn Hoa Cương rồi lại nhìn Vân An, cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ giữa hai người. Mọi thứ hoàn toàn khác với những gì cậu ta tưởng tượng...
Cậu ta còn nghĩ sau khi Vân An khôi phục ký ức, dù không ôm nhau khóc lóc thì cũng không thể bình thản như thế này chứ?
Bình thản như mặt biển trước cơn bão...
Kim Tử Ngâm hắng giọng, định phá vỡ sự gượng gạo, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì Vân An đã lên tiếng trước: "Tà vật tuy đã bị tiêu diệt, nhưng nhiều dân làng bị thương. Cậu liên lạc với Hạ Uyển, bảo cô ấy nhanh chóng kết nối với chính quyền địa phương và đội y tế tới xử lý hậu quả."
Nhìn những người dân bị thương r*n r* đau đớn, Kim Tử Ngâm lập tức nghiêm túc gật đầu: "Được, tôi đi ngay."
Vân An đỡ mẹ của cô bé. Người phụ nữ này trong lúc đối đầu với tà vật đã bị thương ở cổ họng và chân, đi lại khó khăn. Vân An và cô bé mỗi người đỡ một bên, chậm rãi xuống núi.
Hoa Cương đi phía sau, nhìn bóng lưng Vân An, khẽ mím môi. Trong đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên vô vàn cảm xúc phức tạp, cuối cùng tất cả đều bị hắn giấu đi. Hắn lặng lẽ đi đến trước mặt một cụ già chân yếu, ngồi xuống, cõng cụ trên lưng, nhận được vô số lời cảm ơn từ người nhà của cụ.
Dân làng nối đuôi nhau xuống núi.
Cùng lúc đó, Hạ Uyển
- người đã rời làng sớm nhất
- vừa ra khỏi làng đã lập tức gọi điện cầu cứu chính quyền địa phương. Khi bà con vừa được sắp xếp ổn thỏa, đội y tế cũng nhanh chóng đến nơi.
Có chuyên gia tiếp quản, Vân An và mọi người lập tức lui về phía sau.
Biết Vân An đã khôi phục ký ức, Hạ Uyển xúc động đến rưng rưng nước mắt, lao tới ôm chầm lấy cậu: "Nhớ lại được là tốt rồi. Cậu mà còn không nhớ ra nữa, Hoa Cương chắc hành hạ bọn tôi tới chết mất. Cậu không biết ngài ta..."
"À..." Vân An ho khẽ, cố gắng phớt lờ ánh nhìn nóng rực từ phía sau, vội cắt lời Hạ Uyển: "Dì thế nào rồi? Không sao chứ?"
Hạ Uyển nghi hoặc nhìn Vân An, rồi lại nhìn Hoa Cương, nhướn mày ra hiệu bằng ánh mắt: Hai người giận nhau à?
Hoa Cương lắc đầu.
Chuyện nhà người ta, người ngoài khó xen vào. Hạ Uyển cũng chẳng phải quan tòa, không rõ giữa họ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, đành giả vờ ngốc: "Dì không sao, chỉ bị dọa sợ một chút, giờ đã nằm viện rồi."
Vân An gật đầu, thế là yên tâm.
Bốn người đứng với nhau, nhìn nhau không nói lời nào, bầu không khí có chút cứng đờ.
Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm trao đổi ánh mắt. Nếu nói Vân An vừa khôi phục ký ức, tâm trạng chưa kịp ổn định thì thôi, vậy còn Hoa Cương là sao? Vân An không chủ động, chẳng lẽ hắn cũng đứng im luôn?
Kim Tử Ngâm nhìn hai người, gãi đầu suy nghĩ mấy giây rồi chậm rãi bước đến bên Hoa Cương. Chưa kịp mở miệng thì đã bị ánh mắt Hoa Cương giữ chặt: "Ta tự có tính toán." Hoa Cương trầm giọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!