◎ Đồng phục ◎
"Cùng nhau ngủ" – ba chữ Hoa Cương nói mập mờ trong màn đêm mang theo sự ám muội đặc biệt, khiến Vân An như bị nhốt trong phòng hơi nước, mặt cậu lập tức đỏ bừng.
"Em... Anh..." Cậu thẹn thùng đến mức nói ấp úng, lắp bắp không thành lời: "Không được."
Sợ Hoa Cương không vui, Vân An vội vã xua tay, chỉ lên ban công trên tầng có ánh đèn sáng, lo lắng nói: "Ba mẹ... đã bảo, sau giờ học... phải về nhà ngay."
Hoa Cương không nói gì, chỉ đứng đó nhìn Vân An. Trong lòng Vân An lo lắng không yên, sợ rằng Hoa Cương đã giận nên cậu từ từ vươn tay, nhẹ nhàng kéo vạt áo đồng phục của Hoa Cương mà không nói gì, chỉ đáng thương nhìn hắn.
Chỉ chưa đầy hai giây, Hoa Cương không thể nhịn được nữa, trong đôi mắt đen tuyền ánh lên một tia cười. Hắn nhéo nhẹ má Vân An, cảm nhận làn da mềm mại rồi nói: "An An thật dễ dụ."
"Nhưng mà, không thể cùng An An ngủ chung cũng có chút tiếc nuối." Không đợi Vân An kịp nói gì, Hoa Cương ôm lấy cổ Vân An, hôn nhẹ lên trán cậu rồi dịu dàng nói: "Ngủ ngon nhé."
Vân An đỏ mặt lên tầng. Hoa Cương nhìn theo bóng dáng cậu rồi liếc nhìn lên tầng 5, nơi nhà Vân An đang sáng đèn, trong đôi mắt đen của hắn thoáng hiện một tia tà ác.
Khi mẹ Vân mở cửa thấy mặt Vân An đỏ bừng, bà tưởng rằng cậu bị sốt nên vội vàng định lấy nhiệt kế nhưng Vân An đã xua tay. Cậu cúi đầu thẹn thùng vì không ai hiểu rõ hơn cậu nguyên nhân khiến mặt mình đỏ.
Về đến nhà đã là 11 giờ tối, Vân An định rửa mặt xong rồi đi ngủ nhưng ba cậu lại xuống bếp nấu cho cậu một bát mì khuya.
Vân An đã ăn tối rất no, không thấy đói nhưng bố cậu vẫn kiên trì bảo: "Đi học tối về chắc chắn đói, học sinh lớp 12 phải bổ sung dinh dưỡng." Giọng điệu ấy khiến Vân An cảm thấy ấm lòng. Cậu cố gắng ăn hết bát mì dưới sự quan tâm ân cần của ba mẹ. Tuy nhiên, đến khi đi ngủ, cậu lại cảm thấy đầy bụng, trằn trọc mãi mới ngủ được.
Một đêm ngon giấc trôi qua, sau khi gặp Hoa Cương trong phó bản, trái tim luôn lo lắng của Vân An cuối cùng cũng nhẹ nhõm. Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng, ba Vân vẫn kiên quyết muốn đưa cậu đến trường. Khi hai người vừa bước ra khỏi cửa, họ thấy Hoa Cương đã đứng đợi dưới lầu, mang theo cặp sách và mặc giáo phục.
"An An ~" Hoa Cương vui vẻ vẫy tay về phía Vân An. Khi thấy ba Vân, hắn còn lễ phép khom lưng gọi: "Chào bác Vân."
Thấy Hoa Cương, mắt Vân An sáng rỡ. Cậu chạy chầm chậm tới, đôi mắt trong veo lấp lánh, giọng nói không giấu được sự vui mừng: "Anh... Anh sao lại... tới?"
"Không phải tối qua đã nói rồi sao? Sáng nay chúng ta cùng đi học mà." Hoa Cương nháy mắt tinh nghịch với Vân An. Cậu hiểu ra và gật đầu cười rạng rỡ. Cậu quay lại vẫy tay với ba và nói: "Ba... con đi học cùng bạn... không cần ba vất vả đưa con đi đâu."
Nói xong, Vân An vui vẻ cùng Hoa Cương đi về phía trường học. Hoa Cương còn quay lại gật đầu nhẹ nhàng với bố Vân nhưng chỉ nhận lại cái nhìn lạnh lùng của ông.
Nhà Vân An ở rất gần trường, đây là nơi ba mẹ cậu cố ý thuê để thuận tiện cho việc đi học. Vì thế, hai người đi rất nhanh đến trường. Lớp Một và lớp Bốn nằm ở tầng 5, hai bên đối diện nhau. Khi phải chia tay để vào lớp, Vân An có chút không nỡ. Hoa Cương vẫn như thường lệ đứng nhìn theo cậu vào lớp rồi mới quay về lớp của mình.
Vừa bước vào lớp, Vân An đã thấy một nhóm người tụ tập quanh bàn của Nhậm Lê. Cậu dừng bước, tim đập loạn lên. Cậu đếm từng người một, xác nhận rằng cả bảy người đều có mặt đầy đủ rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tối qua, cả nhóm đã an toàn.
Nhìn thấy Vân An, Nhậm Lê và Vu Du cũng nở nụ cười giống nhau. Khi cả bảy người đã tụ họp đầy đủ, Vu Du phấn khởi nói: "Tốt quá, cảm ơn Nam Tịch đã tha cho chúng ta một con đường sống!"
"Đúng vậy, đúng vậy, tối qua tôi cũng không ngủ ngon, lo rằng nếu ngủ rồi mà chết thì cũng không biết được."@ThThanhHinVng
"Tôi cũng vậy, sợ đến mức không dám ngủ sâu, may mà không có chuyện gì."
...
Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao, ai nấy đều mang theo nét mặt vui mừng vì sống sót sau cơn hiểm nguy. Việc tối qua không có gì xảy ra đối với họ là điều may mắn nhất.
"Không xảy ra chuyện gì là tốt rồi nhưng thời gian còn lại của chúng ta không còn nhiều, mọi người hãy tỉnh táo, hoàn thành nhiệm vụ sớm thì chúng ta sẽ sớm vượt qua được." Nhậm Lê, "thủ lĩnh" của đội nói.
Cậu ta lấy ra một tờ giấy từ trong cặp, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Vân An nhìn kỹ thì thấy đó là một tờ chương trình buổi biểu diễn.
Vu Du giơ ngón tay cái khen Nhậm Lê: "Anh Lê giỏi quá! Không hổ danh là người chơi cấp B+, nhanh như vậy đã tìm ra được manh mối then chốt."
Đó là tờ tiết mục của buổi biểu diễn kỷ niệm 100 năm thành lập trường. Đôi giày đỏ của Nam Tịch cũng biến mất trong buổi biểu diễn này.
Nhậm Lê nhẹ nhàng vỗ đầu Vu Du, không đáp lại cô mà chỉ mở tờ chương trình ra, hạ thấp giọng nói: "Tôi đã xem kỹ, trong buổi lễ kỷ niệm này, lớp chúng ta có hai người biểu diễn. Một là Nam Tịch, cô ấy cùng Chu Duy Tư của lớp Ba nhảy múa Latin. Người thứ hai là Khúc Lị, cô ấy tham gia đọc thơ diễn cảm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!