◎ Tiết tự học buổi tối ◎
Đó là một đôi giày da màu đỏ sáng bóng, đẹp đến mức không thể tả được, đầu giày hình vuông đối diện thẳng với mặt Vân An, bất động.
Vân An sợ đến mức gần như quên cả thở. Trong đầu cậu trống rỗng như một tờ giấy trắng tinh, không thể nghĩ ngợi được gì. Toàn thân cậu cứng đờ như một khúc gỗ, đến cả việc đứng thẳng cũng không làm được.
Chỉ như một giây trôi qua, chủ nhân của đôi giày đỏ dường như nhận ra Vân An đã nhìn thấy nó. "Nó" từ từ nhấc chân lên, bước một bước với động tác cứng đờ và bất tự nhiên.
Đôi giày đỏ tiến lại gần Vân An hơn, đến mức cậu không cần phải cúi xuống, ngay cả đứng cũng có thể thấy qua khóe mắt.
Một tiếng "bang" nhỏ vang lên bên tai Vân An, cậu lặng lẽ siết chặt vạt áo mình, lưng dán chặt vào vách ngăn, cố gắng kéo dài khoảng cách với "nó" ở buồng bên cạnh.
Vân An không dám tưởng tượng xem "nó" ở buồng bên đang trong tư thế gì. Càng nghĩ, cậu càng thấy sợ hãi. Nhưng nhìn đôi giày đỏ vẫn nỗ lực tiến lại gần, Vân An dần cảm thấy hoảng loạn. Cậu nghĩ, chỉ cần một chút nữa thôi, "nó" sẽ phá vỡ vách ngăn mỏng manh và đối mặt trực tiếp với cậu.@ThThanhHinVng
Tiếng "kẽo kẹt" vang lên, phá tan sự yên tĩnh trong phòng vệ sinh. Vân An sững sờ một giây rồi mới phản ứng lại. Đó là tiếng phát ra từ buồng đối diện, cậu nhớ lúc vào nhà vệ sinh, buồng đối diện vẫn đóng kín và bên trong có người.
Vân An hơi hé miệng định kêu cứu nhưng cổ họng khô khốc, cậu cố gắng hết sức cũng chỉ phát ra một tiếng rất nhỏ. Cậu không biết người ở buồng đối diện có nghe thấy không, nước mắt cậu gần như sắp trào ra thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân thô bạo.
Như thể có ai đó mạnh mẽ đá vào cánh cửa buồng bên phải, phát ra tiếng "phanh" lớn. Vân An hoảng sợ, người cứng đờ.
Rồi cậu nghe thấy giọng nói quen thuộc, ngạo mạn và khinh thường: "Cút!"
Ngay lập tức, Vân An như được kéo trở lại hiện thực. Cậu cảm thấy an tâm hơn, vội vàng mở cửa, ngón tay run rẩy vì kích động.
Mở cửa ra, cậu nhìn thấy Hoa Cương đứng ở lối đi.
"Hức ~" Những cảm xúc hoang mang, sợ hãi và bàng hoàng dồn dập trong lòng Vân An khi vừa nhìn thấy Hoa Cương. Cậu như một đứa trẻ bị bỏ rơi, lao vào lòng Hoa Cương, ôm chặt lấy eo hắn không chịu buông.
Bị Vân An chủ động ôm chặt trong lòng, khóe miệng Hoa Cương hơi cong lên, tâm trạng rất tốt.
"Hoa Cương, Hoa Cương, sao bây giờ... mới đến tìm... em?" Vân An vừa khóc vừa gọi tên hắn, mắt đẫm lệ ngước nhìn Hoa Cương: "Em... em cứ nghĩ... anh sẽ không đến."
"Sao ta lại không đến khi em ở đây chứ? Đã ký khế ước rồi, An An, em có muốn bỏ rơi ta cũng không được." Giọng nói dịu dàng của Hoa Cương thì thầm bên tai Vân An như cơn gió nhẹ lướt qua. Lỗ tai Vân An hơi động đậy, sau cơn kích động, cậu dần bình tĩnh lại.
Khuôn mặt trắng nõn của Vân An hơi đỏ ửng, cậu xấu hổ rời khỏi vòng tay của Hoa Cương. Cậu... Cậu vừa rồi thật sự quá xúc động, mất kiểm soát.
"Buồng vệ sinh... đôi giày đỏ..." Vân An nhớ ra chuyện quan trọng nhất, cậu nắm lấy tay Hoa Cương, lắp bắp nói, càng gấp gáp, cậu càng nói chậm, cuối cùng chỉ có thể lắp bắp từng chữ.
Nghe cách Vân An nói chuyện kỳ lạ, Hoa Cương hơi ngạc nhiên. Hắn nắm lấy cằm Vân An, nhẹ nhàng bắt cậu mở miệng, lộ ra chiếc lưỡi hồng nhạt mềm mại. Ánh mắt Hoa Cương tối lại, sau khi xác định Vân An không gặp vấn đề gì với dây thanh quản thì hắn mới buông tay.
"An An, lần này lấy được vai nhân vật nói lắp à?" Hoa Cương cười đùa, cố ý trêu Vân An.
Mặt Vân An đỏ bừng, cậu gật đầu rồi quyết định không nói thêm gì nữa, chỉ kéo tay Hoa Cương chỉ vào buồng vệ sinh, ra hiệu rằng chuyện đó rất quan trọng.
"Người đã đi rồi." Hoa Cương lắc đầu, Vân An ngơ ngác nhìn hắn, cuối cùng cũng hiểu ra. Vậy là "nó" thực sự là quỷ vì có thể biến mất ngay lập tức.
Lông tơ trên người Vân An dựng đứng, đồng tử hơi co lại, ngón tay vô thức siết chặt vạt áo Hoa Cương.
Nếu không có Hoa Cương, có lẽ vừa rồi cậu đã chết thật sự trong buồng vệ sinh.
Vân An ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Hoa Cương. Trong phó bản《 Trường Trung Học Số 1》, Hoa Cương cao hơn Vân An rất nhiều, gần 1m9, thân hình gầy nhưng săn chắc. Bộ đồng phục học sinh màu xanh đậm, gần như đen tuyền, trông như một món đồ thời trang trên người hắn. Với dáng người chuẩn hình tam giác ngược, Hoa Cương trông giống như một "móc treo quần áo" trời sinh, mang theo khí chất thoải mái của tuổi trẻ.@ThThanhHinVng
"Nhìn gì đó?" Hoa Cương xoa xoa đầu Vân An, vẫn như mọi khi, dịu dàng.
Lần này, trong phó bản, Hoa Cương vào vai một NPC là học sinh của lớp Bốn, một trong những nam thần của lớp, còn Vân An thì không học cùng lớp với hắn.
"Ta có thể xin chuyển lớp." Hoa Cương nói.
Trường Trung học số 1 chia lớp 12 thành nhiều lớp dựa theo thành tích. Lớp Một của Vân An là lớp có thành tích tốt nhất còn lớp Bốn của Hoa Cương lại là lớp có thành tích kém nhất. Tuy nhiên, thành tích của Hoa Cương rất xuất sắc, hắn luôn đứng đầu lớp Bốn nên việc chuyển lớp với hắn không hề khó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!