Chương 24: Trường Trung học số 1 (2)

◎ Nội quy trường học không thể vi phạm ◎

Phía xa, bầu trời đen đã bắt đầu tỏa ra ánh sáng mờ mờ. Trong nỗi sợ hãi và lo lắng, Vân An cuối cùng không chống lại được sự mệt mỏi của cơ thể mà thiếp đi.

Là học sinh lớp 12, đồng hồ sinh học đã đánh thức Vân An đúng lúc 5 giờ 50 phút sáng. Cậu chật vật rời khỏi giường, sau khi rửa mặt và thay đồ xong thì phát hiện ba mẹ đã chuẩn bị sẵn bữa sáng cho mình.

Trường Trung học số 1 yêu cầu học sinh lớp 12 phải có mặt ở trường trước 6 giờ 50, đây là một quy định nghiêm ngặt. Mặc dù Vân An đau đầu vì thiếu ngủ, cậu cũng không dám vi phạm, vội vàng ăn xong bữa sáng rồi lập tức đến trường.

Dựa vào trí nhớ, Vân An bước vào lớp của mình. Cậu chưa vào đến cửa thì đã nghe thấy giọng khàn khàn của Trần Trí khoe khoang.@ThThanhHinVng

Tin tức về việc Nam Tịch bị treo cổ ở phòng học 601 đã lan nhanh như lửa, chỉ qua một đêm mà cả trường đều biết.

Bạn bè cùng lớp 12A rất tò mò, một người đeo kính hỏi thăm Trần Trí.

"Haha, các cậu không thấy cảnh tượng đó đâu, thật sự kinh hoàng. Nhưng may mà tôi gan dạ không sợ, còn như Lily hay Vu Du, mấy cô ấy sợ tới mức hét toáng lên. Còn Vân An thì tệ hơn, cậu ta sợ đến mức không dám nói gì nữa, haha."

Trần Trí bị bao quanh bởi đám bạn, đắc ý nói.

"Haha, cậu ta vốn là người câm mà, người câm làm sao nói chuyện được."

"Đừng nói bậy, cậu ấy không phải người câm đâu, chỉ là bị nói lắp thôi. Cậu ấy chỉ biết ấp úng mà nói lắp thôi, haha."

Khi thấy Vân An bước vào lớp, những tiếng chế giễu kia càng lớn hơn, như thể cố tình để cậu nghe thấy.

Vân An đeo chiếc cặp màu đen, tìm chỗ ngồi của mình và ngồi xuống. Cậu mở sách giáo khoa ra, vẻ mặt bình tĩnh như thể không nghe thấy gì.

Thấy Vân An không phản ứng, những người chế giễu cũng mất hứng thú, họ lại nhanh chóng chuyển sự chú ý về việc Nam Tịch chết.

Vân An trông như đang đọc sách giáo khoa nhưng thực chất cậu đang lắng nghe cuộc trò chuyện, hy vọng có thể tìm thêm được thông tin hữu ích.

Dù Nam Tịch là bạn cùng lớp với cậu nhưng từ ký ức mà hệ thống cung cấp, Vân An không biết nhiều về cô. Cậu chỉ biết rằng mặc dù thành tích của cô rất tốt nhưng tính cách của cô lại thất thường và không tuân theo sự quản lý. Đối với các thầy cô, Nam Tịch là một học sinh có vấn đề.

Bạn bè cùng lớp cũng không ưa cô, thậm chí có phần sợ hãi. Vì Nam Tịch thường giao du với đám côn đồ bên ngoài trường.

Các thầy cô muốn quản lý cô nhưng không cách nào hiệu quả. Gọi phụ huynh cũng không có tác dụng gì vì Nam Tịch sống trong gia đình đơn thân và được ba nuôi nấng. Tuy nhiên, người ba này chưa bao giờ xuất hiện ở trường và mặc kệ mọi việc liên quan đến cô.

Cô là một đứa trẻ hoàn toàn tự do, thậm chí còn tự do hơn bất kỳ ai.@ThThanhHinVng

Sau khi nghe ngóng một lúc, Vân An nhận ra rằng không nhiều người cảm thấy đau buồn hay tiếc nuối về cái chết của Nam Tịch. Mọi người chỉ coi đó như một câu chuyện kinh dị ly kỳ để bàn tán trong những lúc nhàn rỗi. Thậm chí, cậu còn nghe thấy có người cười hả hê vì cái chết của Nam Tịch.

Tựa như cái chết của cô chỉ đơn thuần là một chủ đề mới để người ta bàn luận.

"Vân An!" Từ cửa lớp, Vu Du – cô bạn cậu gặp tối qua – lớn tiếng gọi tên cậu rồi vẫy tay ra hiệu cho cậu.

Vân An cúi xuống nhìn đồng hồ, vẫn còn 10 phút trước khi giờ học buổi sáng bắt đầu nên cậu đứng dậy và đi qua.

Ở cửa lớp, ngoài Vu Du còn có sáu người nữa, tất cả đều mặc đồng phục trường. Vân An liếc mắt nhìn qua, cậu nhận ra một vài người là bạn cùng lớp, còn những người khác thì không quen, chắc hẳn là học sinh từ lớp khác.

"Vân An, những người này đều là người chơi!" Vu Du thì thầm nói với cậu.

Cô có vóc dáng nhỏ nhắn, đôi mắt rất to. Dù trải qua đêm kinh hoàng hôm qua và buổi sáng thiếu ngủ, trông cô vẫn tràn đầy sức sống.

Vân An rất ngạc nhiên. Mới chỉ sáng sớm mà tất cả người chơi đã tập hợp đầy đủ rồi sao?

"Nhiệm vụ phó bản nhiều người, chúng ta càng sớm tụ họp càng tốt, như vậy có thể hoàn thành nhiệm vụ sớm hơn và tránh những sự hy sinh không cần thiết." Đứng bên cạnh Vu Du là một nam sinh cao lớn, cậu ta đẩy gọng kính lên và nói với vẻ nghiêm túc.

Cậu ấy đưa tay ra bắt tay Vân An và lịch sự nói: "Chào Vân An, tôi là Nhậm Lê, cấp bậc của tôi là B+."

Sau buổi tối qua, Vân An đã biết rằng cấp bậc của người chơi được xác định qua cấp độ nhiệm vụ mà họ đã vượt qua. Nói cách khác, nam sinh này ít nhất đã hoàn thành một nhiệm vụ cấp B+ trong trò chơi phó bản.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!