Chương 22: Bài ca đoàn kịch (22)

◎ Công diễn ◎ (Kết thúc)

"Không... Không!!!" Triệu Lễ điên cuồng gào thét, chiếc kính của hắn ta trượt khỏi mũi, rơi xuống đất và bị hắn ta đạp vỡ thành từng mảnh trong sự hỗn loạn và hoảng loạn.

Mắt hắn ta lập tức trở nên mờ ảo, không còn rõ ràng nữa.

Như một con ruồi mất đầu, Triệu Lễ dựa vào trí nhớ chạy đến cửa, dùng hết sức đập cửa, hoàn toàn mất kiểm soát. Hắn ta chỉ muốn ra khỏi nơi này! Hắn ta không muốn chết ở đây!

Triệu Lễ gửi hy vọng vào việc ai đó sẽ nghe được tiếng động của hắn ta và mở cửa để giải thoát cho bản thân.

Tà thần thản nhiên ngồi trên ghế, chống tay lên đầu, rất hứng thú nhìn Triệu Lễ trong cơn tuyệt vọng. Giống như con mèo đang chơi đùa với con chuột, hắn không vội giết ngay mà chờ để đùa giỡn, cho nạn nhân cảm nhận nỗi sợ hãi và sự giãy giụa trước khi chết. Đáng tiếc thay, tà thần nghĩ, Vân An – người mà hắn yêu quý – quá trong sáng và tốt bụng, không nên chứng kiến cảnh tượng ghê rợn này. Nếu không, hắn còn muốn kéo dài cảnh này để cho Vân An xem lại nhiều lần.

Sau một thời gian dài cầu xin và giãy giụa vô vọng, Triệu Lễ dựa lưng vào cánh cửa, toàn bộ sự kiêu hãnh trước đây đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và trống rỗng.

Tà thần cuối cùng cũng đứng dậy, tiến từng bước một về phía Triệu Lễ. Trong bóng tối, trước mặt người đàn ông cao lớn, mặt mày Triệu Lễ trắng bệch, không khác gì một xác chết. Môi hắn ta run rẩy nhưng dùng hết sức lực còn lại để đứng thẳng ngực, dù biết mình sẽ chết nhưng ít ra hắn ta muốn chết với chút tôn nghiêm còn sót lại.@ThThanhHinVng

Tà thần khẽ nhếch mép, chậm rãi nói: "Loài người các ngươi thật giả dối và bẩn thỉu. Dù đã thấy nhiều lần nhưng mỗi lần chứng kiến vẫn khiến ta vô cùng chán ghét."

Chiếc kính bị Triệu Lễ đạp vỡ được tà thần nhặt lên và nhẹ nhàng búng tay. Chiếc kính trở lại nguyên vẹn và được đặt lại ngay ngắn trên mặt Triệu Lễ. Tà thần nhìn ngắm, tỏ vẻ rất hài lòng.

Triệu Lễ cảm thấy một nỗi sợ hãi không thể kiềm chế nổi. Hắn ta không còn kiểm soát được cơ thể mình, tự động đứng dậy và tiến về phía quan tài ở giữa phòng.

Quan tài mở sẵn, bên trong là Vương Thụ với khuôn mặt đầy vết thi đốm và máu khô. Đôi mắt Vương Thụ mở to, trên mặt hiện rõ dấu vết của sự thối rữa làm người khác kinh hãi đến muốn nổ tung.

Triệu Lễ run lên bần bật. Chiếc kính trên mũi giờ đây khiến mọi thứ trở nên quá rõ ràng và chi tiết. Hắn ta có thể thấy từng lỗ chân lông trên mặt Vương Thụ, thấy rõ những mũi khâu ghép nối đầu Vương Thụ sau khi bị đập vỡ.

Tôn nghiêm hay lòng tự trọng đều biến mất hoàn toàn trước nỗi sợ nguyên thủy của con người. Triệu Lễ càng tiến gần quan tài, hắn ta càng sợ hãi đến mức không dám nhắm mắt nhưng cơ thể hắn ta hoàn toàn không còn chịu sự kiểm soát của bản thân. Giống như một con rối, hắn ta bị điều khiển bước từng bước về phía trước.

Cuối cùng, Triệu Lễ đứng ngay trước quan tài, nơi Vương Thụ đang nằm. Hắn ta thở hổn hển, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, nước mắt tuôn tràn khi đối diện với xác chết của Vương Thụ.

Tà thần không vội, từ từ tiến lại gần Triệu Lễ và mỉm cười hung ác. "Một món quà nhỏ dành tặng ngươi." hắn nói.

Vòng đeo tay từng được thiêu đốt bởi lửa ma quỷ nhanh chóng xuất hiện trên cổ tay phải của Triệu Lễ. Cảm giác lạnh lẽo của chiếc vòng khiến Triệu Lễ cảm giác như mình đang rơi xuống vực thẳm. Hắn ta há hốc miệng muốn kêu cứu nhưng không thể phát ra tiếng nào.

Trong khoảnh khắc, trước mắt Triệu Lễ tối sầm, hắn ta ngã nhào vào quan tài, mặt đối mặt với Vương Thụ. Trong khi ánh sáng dần biến mất, Triệu Lễ nhìn thấy khuôn mặt Vương Thụ với những vết thi đốm, đang nở một nụ cười đầy quỷ dị.@ThThanhHinVng

Trên tầng hai, trong phòng của Hoa Cương, Vân An ngồi ôm đầu gối trên giường, lo lắng và hoảng sợ.

Từ khi bị bắt, trốn chạy cho đến việc hiến tế và vạch trần Lâm Lương, tất cả như một cơn ác mộng. Vân An cảm thấy mọi thứ đều không thật.

Dù căn phòng của Hoa Cương rất ấm áp nhưng Vân An vẫn cảm thấy lạnh đến tận xương. Hệ thống mà thường ngày vẫn luôn trò chuyện với cậu, giờ cũng hoàn toàn im lặng. Giống như cả hai đều đã mất hồn.

[Cậu nói cho tôi biết, chuyện này rốt cuộc đã xảy ra như thế nào.] 

Hệ thống suy nghĩ mãi mà vẫn không thể hiểu nổi, chẳng phải nó chỉ bị chặn trong nửa ngày thôi sao, làm thế nào mà trong thời gian ngắn như vậy mà ký chủ của nó lại ký khế ước với tà thần trong trò chơi!

Vân An khẽ thở dài. Những gì xảy ra trong nửa ngày hệ thống bị chặn, cậu đã lặp lại không dưới ba lần nhưng có vẻ hệ thống không thể chấp nhận được sự thật này.

[Trong một trò chơi có thể xuất hiện hai loại quỷ sao?] Vân An thắc mắc.

[Đương nhiên là không thể! Như vậy sẽ làm loạn hệ thống.] 

Hệ thống lập tức bác bỏ mà không cần suy nghĩ, nhưng sự thật vẫn rành rành ra đó. Hoa Cương là một con quỷ với sức mạnh vô cùng lớn, đến mức không thể được gọi là quỷ nữa mà phải gọi là thần.

Hệ thống nghĩ mãi mà vẫn không hiểu. 

[Chắc chắn thân phận của Hoa Cương có vấn đề, không được, tôi phải đi báo cáo!]

[Không được!] Vân An lập tức ngăn lại. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!