Chương 20: Bài ca đoàn kịch (20)

◎ Hiến tế ◎

Đối mặt với đám người hung hãn của Lâm Lương, Vân An gần như bị ép phải lùi từng bước về phía sau, chỉ có thể khó nhọc nói: "Hoa Cương không có ở đây, dù các người có lên lầu cũng không tìm thấy hắn đâu."

Trước đám đông đông đảo và ồn ào, nếu nói trong lòng không có chút sợ hãi thì chỉ là giả dối.

Trong đoàn kịch, hàng loạt người liên tục qua đời đã khiến phần lớn mọi người căng thẳng đến mức không thể chịu đựng thêm nữa, chỉ cần một tia lửa nhỏ là có thể kích nổ toàn bộ "quả bom" này.

Mà tia lửa đó, không ai khác chính là Hoa Cương.

"Hắn hiện giờ không có ở đây, chẳng lẽ hắn sẽ không bao giờ xuất hiện nữa sao?" Triệu Lễ bỏ đi vẻ ngoài nhã nhặn và lễ độ, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng và giả tạo, không kiên nhẫn nói: "Hắn là nam chính, cuối cùng rồi hắn cũng sẽ trở lại đoàn kịch để tập luyện."@ThThanhHinVng

[Ký chủ, cậu nên tránh ra, đừng đối đầu trực diện với bọn họ. Cậu như vậy không có cơ hội thắng đâu.] Hệ thống căng thẳng nhắc nhở Vân An trong đầu.

Nhưng Vân An làm ngơ, sợ hãi nhưng vẫn kiên định chắn trước mặt Lâm Lương và đám người của Triệu Lễ.

[Nhưng rõ ràng Hoa Cương không phải là người đứng sau tất cả.] Vân An sốt ruột nói. 

[Tôi phải tìm cách minh oan cho hắn.]

[Nhưng dù cho Hoa Cương không phải là kẻ đứng sau, theo đánh giá của cậu... hắn cũng không phải là người tốt. Vậy tại sao cậu lại phải làm vậy vì hắn chứ?] Hệ thống nói, có chút chột dạ.

Trước đây, chính nó đã bảo Vân An đi theo Hoa Cương, không ngờ mọi chuyện lại diễn biến ngoài dự đoán...

Đây là lần đầu tiên hệ thống xử lý sai, thật là lạ.

[Nhưng hắn đã cứu tôi nhiều lần.]

Dù Vân An vẫn còn giận chuyện gần gũi thân mật lần đó nhưng không thể phủ nhận rằng Hoa Cương đã mấy lần cứu cậu khỏi quỷ anh.

[Tôi không muốn hắn bị oan.] Vân An nói.

"Vân An!" Lâm Lương tăng thêm chút uy lực trong giọng nói. Thấy Vân An vẫn không nhường đường, khuôn mặt luôn tươi cười của anh bỗng toát lên vẻ giận dữ. Anh tiến đến gần Vân An, nhỏ giọng nói: "Vân An, tôi đã hết lòng hết sức."

"Tôi đã giúp cô che giấu thân phận là người chơi, còn cùng cô chia sẻ manh mối. Cô đừng làm khó tôi." Lâm Lương nhìn Vân An, nheo mắt lại và nói: "Cô không có bằng chứng nhưng vẫn cứ khăng khăng bảo vệ Hoa Cương, rất khó để tôi không nghi ngờ về thân phận và nhiệm vụ của cô."

"Nhiệm vụ của cô có thật sự giống chúng tôi là tìm ra kẻ đứng sau phá hoại buổi diễn không? Hay cô và kẻ đứng sau thật ra cùng một phe!"@ThThanhHinVng

Đối mặt với những lời chất vấn của Lâm Lương, Vân An không lùi bước, chỉ im lặng siết chặt vạt áo.

Ánh mắt của cậu vẫn trong trẻo như dòng suối, nhìn vào là có thể thấy ngay tâm hồn bình thản bên trong.

"Nhiệm vụ của tôi giống các người." Vân An nhíu mày, một lần nữa nhấn mạnh với Lâm Lương: "Là các người đi sai hướng rồi, Hoa Cương không phải là người đứng sau."

"Hiện giờ các người bị che mắt, cứ khăng khăng cho rằng Hoa Cương là người đứng sau, còn lời khác thì không nghe lọt tai."

"Tôi không muốn tranh luận thêm." Lâm Lương cau mày, ném lại một câu: "Nếu cô còn tiếp tục cản đường chúng tôi, tôi cũng không bảo vệ được cô đâu!"

[Ký chủ, cậu có thể nói cho họ biết Hoa Cương là tà thần mà!] Hệ thống sốt ruột nói.

Vân An không phải là không nghĩ đến chuyện đó nhưng Hoa Cương luôn giấu giếm thân phận của mình. Ngay cả việc cứu cậu cũng hầu như diễn ra trong bí mật. Vân An không biết Hoa Cương đang tính toán điều gì, càng không chắc liệu Hoa Cương có khả năng trực diện đối đầu với quỷ anh, Sở Nguyệt hay kẻ đứng sau màn hay không.

Vân An không dám đánh cược, vì thế cậu chỉ có thể cố gắng ngăn cản, kéo dài được bao nhiêu thời gian thì hay bấy nhiêu, ít nhất là để Hoa Cương có thêm chút thời gian.

"Các người có thể nghe tôi nói một lời được không?" Vân An đứng trên bậc thang, trong lòng rất sợ hãi. Đôi mắt xanh nhạt của cậu mang theo ánh nước long lanh, tim đập mạnh như tiếng trống trận vang rền, đây là lần đầu tiên cậu lớn tiếng nói chuyện như vậy.

Trong giọng nói của Vân An có chút run rẩy, nhưng lại đầy kiên định. Ánh mắt cậu lướt qua mọi người, sâu trong đáy mắt là sự chân thành vô tận.

"Hoa Cương không liên quan đến quỷ anh và những diễn viên bị tấn công trong đoàn kịch. Anh ấy đã cứu tôi rất nhiều lần." Đôi mắt Vân An ánh lên ánh nước: "Nếu anh ấy thật sự là kẻ thao túng quỷ anh, thì tại sao anh ấy lại cứu tôi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!