◎ Kịch bản ◎
Sau khi bị quỷ anh dọa suốt nửa đêm, Vân An cứ nghĩ rằng nửa đêm về sau mình sẽ ngủ không yên, nhưng không ngờ lại có một giấc ngủ ngon lành.
Có lẽ là do Hoa Cương nằm bên cạnh, ngay cả trong giấc ngủ, Vân An cũng có thể ngửi thấy hương thơm dễ chịu trên người hắn, một mùi hương giống như cỏ xanh mùa xuân pha lẫn với mùi tuyết chưa tan trên núi quanh năm.
Hương thơm đó như hương an thần, giúp Vân An thư giãn thần kinh căng thẳng.
Khi Vân An tỉnh dậy, Hoa Cương đã rời giường. Sau khi cả hai cùng rửa mặt xong thì rời ký túc xá nhưng Vân An quên lấy quần áo tắm, nên phải quay lại phòng một lần nữa. Vân An không dám đi một mình, cậu nhờ Hoa Cương đi cùng.@ThThanhHinVng
Nhưng Hoa Cương dù sao cũng là con trai, không tiện vào ký túc xá nữ nên Vân An để hắn ở ngoài cửa chờ, còn mình thì đi vào.
Vừa vào phòng, Vân An nghe thấy tiếng nước chảy từ phòng rửa mặt, có chút ngạc nhiên, vì đã 9 giờ sáng, bình thường giờ này Sở Nguyệt đã ra ngoài từ lâu.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Sở Nguyệt chưa kịp lau khô mặt liền vội vàng chạy ra từ phòng rửa mặt, nhìn thấy Vân An thì ánh mắt bỗng sáng lên.
"Tối qua cậu đi đâu vậy? Sao không về ký túc xá ngủ? Gọi điện cho cậu mà cậu cũng không nghe máy, làm tớ lo chết đi được." Sở Nguyệt trách móc.
Nhìn vẻ lo lắng của Sở Nguyệt, Vân An có chút áy náy. Tuy thời gian ở chung với Sở Nguyệt không lâu, nhưng Vân An cảm nhận được tình cảm chân thành mà Sở Nguyệt dành cho mình.
Sở Nguyệt là một diễn viên bình thường trong đoàn phim, Vân An không muốn cô phải lo lắng, nên tóm tắt sự việc, chỉ nói rằng tối qua diễn tập với Hoa Cương muộn quá nên ở lại phòng hắn ngủ.
Vân An vốn có thể nói dối nhưng mấy ngày tới cậu sẽ phải dính lấy Hoa Cương như hình với bóng, dù có nói dối với Sở Nguyệt thì cũng chẳng giấu được bao lâu nên Vân An quyết định nói thật. Vừa nghe Vân An nói xong, sắc mặt Sở Nguyệt lập tức thay đổi.
Cô giận dữ nhưng lại xen lẫn nỗi đau đớn, nhìn Vân An nói: "Sao cậu lại ở bên Hoa Cương? Trước đây tôi đã nói với cô rồi mà? Tôi đã bảo cậu tránh xa Hoa Cương và Lâm Lương, tại sao cô không nghe lời tôi?"
Vân An hơi thắc mắc, cậu biết Sở Nguyệt không thích Lâm Lương vì tính cách đào hoa của anh, nhưng tại sao ngay cả Hoa Cương cô cũng tránh xa?
Cậu hỏi Sở Nguyệt điều mình đang thắc mắc. Giọng Sở Nguyệt chững lại, vẻ mặt rõ ràng có chút mất tự nhiên. Cô không trả lời thẳng câu hỏi của Vân An, chỉ úp mở nói: "Tóm lại, Hoa Cương không phải người tốt. Vân An, cô phải tin tôi, tôi sẽ không hại cô đâu, cô nên tránh xa họ càng xa càng tốt!"
"Đám đàn ông đó! Không ai ra hồn cả!"
Giọng Sở Nguyệt trở nên kích động, khuôn mặt xinh đẹp cũng vì vậy mà trở nên méo mó khiến Vân An sợ hãi.@ThThanhHinVng
Hai người chưa kịp nói thêm câu nào thì tiếng gõ cửa vang lên, Hoa Cương đứng ngoài cửa, giọng nói ôn hòa truyền vào, có chút thắc mắc: "Vân An? Cô ở trong đó có sao không?"
"Không sao, không sao." Vân An vội vàng trả lời: "Tôi ra ngay đây."
Buổi sáng cần đi tập luyện, Vân An cũng không có thời gian nói chuyện nhiều với Sở Nguyệt, cậu nhẹ nhàng vỗ vai cô, định nói rằng chờ có thời gian sẽ tâm sự sau, vì Vân An cảm thấy Sở Nguyệt hẳn phải biết nhiều điều mới có phản ứng cực đoan như vậy.
Nhưng khi Vân An chạm vào, Sở Nguyệt theo phản xạ tránh ra, cô ngây người nhìn ra cửa, mắt lộ vẻ sợ hãi và hoang mang.
Vân An nhíu mày, Sở Nguyệt đang sợ Hoa Cương sao?
Nhưng khi Vân An nhìn kỹ lại thì Sở Nguyệt đã trở lại vẻ nhút nhát, co cụm như trước, dường như vừa rồi chỉ là ảo giác.
"Hoa Cương chắc đang đợi, hai người còn phải tập luyện buổi sáng, mau đi đi." Sở Nguyệt nói nhỏ khi thấy Vân An thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi, cô lại níu tay cậu, vẻ mặt buồn bã nói: "Hoa Cương tính tình không tốt, Vân An, cô đừng chọc anh ấy tức giận."
Vân An ngơ ngác gật đầu, rời ký túc xá rồi mà vẫn còn nghĩ mãi về lời nói của Sở Nguyệt khi nhìn thấy gương mặt sắc nét của Hoa Cương đi bên cạnh. Hoa Cương tính tình không tốt sao?
Vân An chưa bao giờ thấy hắn nổi giận, nhưng lạnh lùng xa cách thì đã từng vài lần.
Nhưng Vân An nhanh chóng không còn thời gian suy nghĩ về lời nói của Sở Nguyệt, sau khi ăn sáng xong thì đạo diễn liền vội vàng dẫn mọi người vào hậu trường bắt đầu tập diễn.
Nhờ có Hoa Cương tập dợt trước đêm qua nên Vân An lần này tuy còn hơi lúng túng nhưng vẫn tạm qua được cửa của đạo diễn, chỉ là vẫn còn vài chỗ chưa quen lời thoại.
Đạo diễn yêu cầu Vân An đọc lại kịch bản, Vân An quan sát sắc mặt đạo diễn, cẩn thận nói: "Đạo diễn, em không có kịch bản."@ThThanhHinVng
Không ai đưa kịch bản cho Vân An, tối qua khi tập dợt cậu còn phải dùng kịch bản của Hoa Cương. Có vẻ như cả đoàn kịch đều ngầm hiểu rằng Vân An sẽ giống hai nữ diễn viên trước, đã thuộc lòng kịch bản.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!