◎ Dạy dỗ ◎
Vào phòng, cả hai rửa mặt đơn giản rồi chuẩn bị đi ngủ.
Phòng của Hoa Cương chỉ có một chiếc giường rộng 1 mét 5. Vì Vân An được thiết lập trong trò chơi là nhân vật nữ nên dáng người nhỏ nhắn hơn nam giới, nếu cả hai ngủ chung giường thì cũng có thể nằm vừa, không đến mức chật chội.
Đêm đã khuya, gió đêm gào thét bên ngoài, làm cửa sổ rung lên bần bật. Vân An trải đệm chăn dưới đất, ôm lấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe tiếng gió, đoán rằng đêm nay sẽ có một cơn mưa lớn.
Trong căn phòng tối, bên ngoài là một cái cây lớn rậm rạp với cành lá xanh tươi mọc dài đến sát cửa sổ, lay động trong cơn gió mạnh.@ThThanhHinVng
Vân An ngồi xếp bằng trên đệm dưới đất, nhìn ra ngoài cửa sổ thẫn thờ, hiếm khi có được một chút bình yên.
Từ khi bước vào trò chơi, cậu luôn trong trạng thái căng thẳng, lo lắng như chim sợ cành cong. Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, cậu đã thấy mọi thứ tăm tối, không ngủ được và cũng khó ăn uống, trạng thái xuống dốc chưa từng có.
Khi Hoa Cương từ phòng tắm bước ra, hắn nhìn thấy dáng vẻ u buồn của Vân An khi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vân An mặc bộ đồ ngủ trắng, mái tóc dài như rong biển xõa mềm phía sau, cổ áo ngủ hơi rộng, lộ ra xương quai xanh tinh xảo và làn da mịn màng.
Vân An chống tay lên cằm, vẻ mặt đạm nhiên. Trông cậu không giống một người chơi bị cuốn vào trò chơi mà như một nàng công chúa được che chở, đang chờ đợi hoàng tử của mình.
Hoa Cương chậm rãi bước đến, dựa vào cửa và lặng lẽ nhìn Vân An. Trên khuôn mặt tuấn tú, dịu dàng hiện lên một nụ cười có chút tàn nhẫn.
Công chúa mãi mãi không chờ được hoàng tử của mình, nhưng ác long thì lại có đấy.
Hoa Cương thầm nghĩ, không biết khi Vân An biết thân phận thật của hắn sẽ có phản ứng thế nào? Sợ hãi, hoảng loạn? Hay là chán ghét?
Chỉ cần nghĩ đến gương mặt luôn tin tưởng và dựa dẫm vào hắn, giờ đây sẽ hiện lên vẻ sợ hãi, muốn tránh xa, trong lòng Hoa Cương lại dâng lên cảm giác không vui.
Nhưng Hoa Cương cũng không lo lắng, vì hắn biết chỉ cần hắn muốn thì hắn có thể mãi mãi giấu kín thân phận thật của mình.
"Còn sợ không?" Hoa Cương bước đến bên cạnh Vân An, hắn vừa tắm xong, người phảng phất mùi hương thoang thoảng dễ chịu, hắn quỳ gối nửa ngồi trước mặt Vân An, nghiêng đầu nhìn với nụ cười dịu dàng.@ThThanhHinVng
Vân An bị Hoa Cương bất ngờ đến gần làm giật mình, nhiệt độ cơ thể Hoa Cương như nóng đến kinh ngạc khiến mặt Vân An cũng đỏ ửng. Cậu nhìn hắn với đôi mắt sáng long lanh, mang theo chút ngây thơ và dễ mến mà bản thân không hề nhận ra, như chuẩn bị chạm nhẹ vào tay hắn.
Vân An gật đầu rồi lại lắc đầu, mỉm cười nhẹ, dù thế nào đi nữa, ít nhất đêm nay mạng sống của cậu cũng được bảo vệ.
"Ngủ đi." Hoa Cương không hỏi vì sao Vân An vừa gật đầu lại lắc đầu, khi Vân An chuẩn bị nằm xuống thì bị Hoa Cương nắm tay giữ lại. Cậu khó hiểu nhìn hắn.
"Cô ngủ trên giường, tôi sẽ ngủ dưới đất."
Vân An lắc đầu liên tục như trống bỏi. Đây là phòng của Hoa Cương, làm sao có thể để chủ phòng phải ngủ dưới đất được.
"Cô là con gái, sao lại để cô ngủ dưới đất còn tôi ngủ trên giường được?" Hoa Cương nói.
Nhưng Vân An kiên quyết không đồng ý, cậu ôm chăn ngồi dưới đất, nhất quyết không chịu leo lên giường.
Hoa Cương không còn cách nào, đành phải dùng đến "chiêu cuối."
"Cô không sợ à?" Hắn cố ý hỏi.
"Sợ cái gì?" Vân An cố ý trải đệm sát cạnh giường, gần đến mức nếu Hoa Cương nằm ở mép giường, chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm vào người cậu.
Chỉ khi gần như vậy, Vân An mới cảm thấy an toàn.
Hoa Cương gõ nhẹ vào mép giường, loại giường cổ này có khoảng trống bên dưới và mép giường khá cao.
Hắn hạ thấp giọng, giọng nói trầm ấm trong đêm yên tĩnh trở nên khàn khàn, thậm chí mang theo chút hơi lạnh rợn người.
"Cô không sợ buổi tối đang ngủ thì giật mình tỉnh dậy, nghiêng đầu mở mắt ra thấy quỷ anh đang nằm dưới giường, mặt đối mặt với cô sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!