Chương 14: Bài ca đoàn kịch (14)

◎ Tôi sẽ luôn luôn ở bên cạnh cô ◎

Vân An thất thần ngồi bệt trên ghế, rất lâu vẫn không tỉnh lại, cậu cắn chặt đôi môi đỏ rực, suýt nữa cắn đến chảy máu.@ThThanhHinVng

Tại sao lại như thế này chứ? Hoa Cương rõ ràng biết trở thành nữ chính nguy hiểm đến mức nào, chẳng lẽ hắn thực sự tin rằng tà thần kia sẽ tiếp tục phù hộ cho đoàn phim sao?

Trong lòng Vân An rối ren, đầu óc hỗn loạn, đôi mắt sáng ngời rực rỡ cũng dần trở nên u ám, như ngôi sao vụt tắt.

[Sao cậu không từ chối, mau lên, còn kịp đấy, đi nói với đạo diễn từ chối ngay đi] hệ thống nóng lòng nói, nhìn Vân An ủ rũ mà nó hận không thể tự mình hóa thành người thật để lay cậu tỉnh lại.

Vân An lắc đầu, mệt mỏi và bất lực nói: [Vô ích thôi, đạo diễn đã chọn tôi rồi.]

Không có nữ diễn viên nào dám đóng vai nàng tiên cá, Hoa Cương là nam chính giới thiệu, đạo diễn chắc chắn sẽ chú ý, lời Hoa Cương nói có trọng lượng hơn Triệu Lễ rất nhiều.

Vân An không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.

Hệ thống cũng hiểu được, dù Vân An có đi gặp đạo diễn để từ chối thì khả năng cao đạo diễn cũng không đồng ý, bây giờ vai nàng tiên cá không phải là vai mà ai cũng muốn, ngược lại giống như một lá bùa đoạt mạng, ai đụng vào là gặp chuyện.

[Hầy, vậy bây giờ phải làm sao đây] hệ thống thở dài đầy lo lắng.

Vân An ngơ ngẩn ngồi trên ghế, không nghe được một câu nào trong lời đạo diễn nói trên sân khấu, xung quanh chỉ toàn ánh mắt đồng tình của các diễn viên trong đoàn.

Rất lâu sau, cậu mới dò hỏi hệ thống: [Hệ thống, nếu tôi chết, cậu sẽ ra sao?]

Hệ thống suy nghĩ rồi đáp: [Cậu chết thì nhiệm vụ coi như thất bại, tôi sẽ bị thu hồi và chuyển sang trạng thái đóng băng, sau đó sẽ được giao cho người chơi tiếp theo bước vào trò chơi.]

[Hy vọng cậu  sau này gặp được ký chủ giỏi hơn tôi, có thể sống lâu hơn một chút, như vậy cậu sẽ không phải bị đóng băng mãi mãi.] giọng Vân An dịu dàng, ánh mắt cậu ảm đạm như đã hoàn toàn từ bỏ khiến hệ thống cảm thấy hụt hẫng.

[Cậu đừng nói vậy] hệ thống nói. Dù thời gian ở bên Vân An không lâu, nhưng hệ thống vẫn rất quý cậu. Vân An không giống với những người chơi trước đây.

[Khi tôi chết, sẽ thống khổ lắm sao?] Vân An ngây ngốc hỏi: [Tôi sợ đau lắm, nếu thật sự đến lúc đó, hệ thống, cậu có thể giúp tôi chặn bớt cảm giác đau được không? Tốt nhất là che luôn cả thị giác, cậu biết đấy, tôi rất nhát gan, tôi thật sự sợ ma lắm.]

Mỗi lần nhìn thấy quỷ anh, Vân An đều run sợ trong lòng.@ThThanhHinVng

Càng nói Vân An càng muốn khóc, mắt đỏ hoe, cậu không hiểu vì sao Hoa Cương lại muốn đề cử mình.

Cuộc họp ngắn đã kết thúc, đạo diễn rời khỏi sân khấu, các diễn viên trong phòng cũng lần lượt rời đi, chỉ có Vân An vẫn ngồi như tượng trên ghế, không hề nhúc nhích.

Lâm Lương lao tới chỗ Vân An như ngựa hoang thoát cương, tức giận nói: "Hoa Cương sao có thể làm vậy được chứ! Vân An, tôi với cô cùng đi tìm đạo diễn, nói với ông ấy rằng cô không diễn nữ chính!"

Vân An nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Lương bằng đôi mắt đẫm nước, nước mắt như ngọc trai lăn xuống theo khóe mắt khiến người ta nhìn mà đau lòng.

"Vô dụng thôi." Vân An lắc đầu, đạo diễn sẽ không thay đổi quyết định.

Lâm Lương lại càng tức, nắm lấy cổ tay yếu ớt của Vân An, nói: "Không thử thì làm sao biết vô ích?"

"Chẳng lẽ cô... cô định cứ ngồi yên chờ chết sao?"Lâm Lương nhìn ra ngoài cửa phòng diễn, ánh hoàng hôn vàng rực chiếu nhẹ lên mặt đất.

Mặt trời sắp lặn rồi, đêm tối lập tức sẽ đến.

"Đợi trời tối, anh hãy rời đi, tìm chỗ nào đó trốn, đừng ra ngoài. Dù có nghe thấy tiếng tôi..." nước mắt Vân An rơi xuống ướt đẫm áo: "đừng ở bên tôi, anh cũng sẽ chết."

Lâm Lương nhăn nhó khổ sở, trông cực kỳ đau lòng.

"Hừ, tưởng bấu víu được chân ai đó rồi chia tay với tôi à? Đây là kết cục đấy!" Trình La Kinh đi qua Vân An, mỉa mai với vẻ hả hê.

Lâm Lương giận dữ siết chặt nắm đấm định lao đến Trình La Kinh nhưng Vân An đã kéo tay áo anh lại.

Vân An lắc đầu, trời sắp tối rồi, đừng sinh thêm rắc rối, giữ mạng mới là quan trọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!