Chương 12: Bài ca đoàn kịch (12)

◎ Tay chạm vào eo ◎

Quỷ anh lao tới, Vân An có cảm giác như rơi xuống vực sâu.

Bất chợt, cậu nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ vang lên từ phía sau, chưa kịp phản ứng thì một thân thể lạnh lẽo dán vào lưng cậu. Vân An như bị rơi vào vòng tay của một "người" nào đó.

Cả người cậu run lên, bị "hắn" ôm vào lòng giống như đang bị nhốt trong tủ đông. Lạnh đến mức cơ thể Vân An run bần bật, răng va vào nhau lập cập.

Thấy "hắn" bất ngờ xuất hiện phía sau Vân An, quỷ anh đang lao đến cũng khựng lại, động tác chậm hẳn đi. Nó nhe hàm răng nhọn hoắt, miệng há càng lúc càng to, trong mắt Vân An thì nó dường như ngoài mạnh trong yếu.@ThThanhHinVng

Quỷ anh lao tới, Vân An phát ra tiếng nức nở yếu ớt như một con thú con, cậu quay đầu nhắm chặt mắt lại, nước mắt lặng lẽ rơi đầy mặt. Cậu trốn vào vòng tay lạnh lẽo của "hắn" phía sau, giống như con đà điểu tự lừa mình dối người.

Vân An nhắm chặt hai mắt, trông như đang cố làm hài lòng "hắn". Từ trên đầu vọng xuống một tiếng cười khẽ, giọng của "hắn" trầm thấp như một loại rượu thơm thuần khiết được ủ lâu năm vang lên bên tai Vân An.

Mặt Vân An đỏ lên, vành tai nóng bừng như phát sốt.

Không thể nhìn thấy gì, cậu chỉ có thể nghe. Vân An nghe thấy tiếng quỷ anh phát ra tiếng thét đau đớn, chói tai đến mức như có một mũi khoan đang xoáy vào tai khiến cậu đau đớn và vô lực tựa vào lồng ngực của "hắn".

Ngay sau đó, một bàn tay lạnh buốt đặt lên cái má trắng nõn của Vân An, bịt kín lỗ tai cậu.

Vân An giật mình run rẩy, tai phải bị "hắn" che lại, tai trái thì áp sát vào ngực "hắn", qua lớp quần áo lạnh lẽo, Vân An nhận ra một điều khủng khiếp bên trong...

Không nghe thấy tiếng tim đập.

Lông mi dài của Vân An run rẩy như cánh bướm vẫy, nước mắt cậu ướt đẫm vạt áo. Cậu giống như một chiếc thuyền con nhỏ bé trong cơn bão dữ, chỉ biết bám chặt vào "hắn" – kẻ mà Vân An không biết có phải là tà thần hay không.

Quỷ anh dường như bị bóp nghẹt cổ, tiếng thét sắc nhọn đột nhiên tắt lịm, tiếp đó là tiếng khóc nỉ non như trẻ con, nghe rất thê lương.

Lại thêm một luồng gió lạnh quét qua, Vân An nghe thấy "hắn" phát ra một tiếng thở dài không kiên nhẫn, sau đó là tiếng khóc thảm của một người phụ nữ, nhưng chẳng bao lâu sau, mọi thứ lại trở về yên tĩnh.

Cả thính phòng im lặng, im đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Vân An ngẩn người vài giây mới nhận ra quỷ anh đã biến mất, nhưng "hắn" thì vẫn còn ở đó.

Thậm chí, "hắn" càng siết chặt Vân An hơn, cánh tay lạnh lẽo bóp chặt đến mức khiến cậu đau đớn.

Tà thần vẫn còn đây, Vân An vẫn nhắm chặt mắt, sợ rằng mở mắt ra sẽ thấy một khuôn mặt quái dị đáng sợ.

Cậu không dám nói gì, cũng không dám cử động, giống như một con vật ngoan ngoãn, mặc cho số phận an bài.

Vân An ngoan như vậy khiến "hắn" có vẻ rất hài lòng, trong tiếng tim đập dồn dập của cậu, "hắn" hơi cúi xuống.@ThThanhHinVng

Cảm giác lạnh buốt chạm nhẹ vào trán Vân An, vừa chạm vào đã rời đi, như một cái hôn phớt nhẹ lên trán cậu.

Ngay sau đó, bàn tay lạnh lẽo trượt qua khe hở trên áo, siết chặt lấy vòng eo nhỏ gầy của Vân An, như một con rắn đang trườn uốn lượn về phía trước.

Cảm giác lạnh buốt như một tảng băng áp sát lên eo khiến Vân An lạnh đến mức giật nảy mình.

Phải mất một lúc Vân An mới nhận ra "hắn" phía sau đang làm gì, mặt cậu đỏ bừng lên, cố gắng vùng vẫy nhưng vì quá sợ hãi mà cả người cậu không còn chút sức lực khiến cho sự giãy giụa yếu ớt trông như nửa muốn cự tuyệt, nửa như đón nhận.

Đôi môi lạnh như băng bất ngờ chạm lên xương quai xanh nhỏ nhắn của Vân An, buộc cậu phải ngẩng đầu lên, để lộ chiếc cổ dài mảnh khảnh, sau đó cậu cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ nhàng lan tỏa.

Vân An cắn chặt môi, nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài từ khóe mắt rồi lại bị ai đó nhẹ nhàng lau đi, cậu nghe thấy tiếng cười khẽ mờ ám của "hắn".

Giây tiếp theo, mọi cảm giác trói buộc đều biến mất, ánh đèn chói mắt từ thính phòng xuyên qua mí mắt đang run rẩy của Vân An, âm thanh ồn ào của đám đông như tiếng tàu điện ngầm gào thét vang lên trong đầu cậu.

Vân An bất chợt mở mắt ra, nhìn thấy cái bàn trên sân khấu đã được người ta dọn về phía hậu trường, những diễn viên kịch đang quỳ gối giống cậu giờ đã đứng lên hết.

Mọi thứ... đã kết thúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!